Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 169

Cập nhật lúc: 2025-04-02 05:52:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Sương còn chưa hay biết, người đàn ông của mình lại vô duyên vô cớ bị một đoá hoa đào úa đeo bám.

Khi cả ba người trở lại bệnh viện, bà cụ đã ngủ say.

Bác dâu hai ở lại trông nom, Tần Sương trở về nhà cũ cùng ông nội, dù sao cũng chỉ cần một người chăm sóc là đủ.

Về đến nhà, thấy có điện thoại, Tần Sương liền gọi cho ba mình.

Tần Phong đang xem tài liệu trong văn phòng, nghe điện thoại reo liền bắt máy: “Xin chào, tôi là Tần Phong.”

“Ba, là con, Sương Sương đây. Con đang ở nhà ông nội tại Kinh Đô, khi nào ba đến đón con về?”

Nghe giọng con gái cưng, Tần Phong vội hỏi: “Sao con lại đến đó? Đến lúc nào? Sao không báo trước cho ba, ba còn ra đón con chứ.”

“Con đến sáng nay, ba cũng biết bản lĩnh của con mà, kẻ nào dám nhắm vào con, người đó xui xẻo.”

Nghe con gái nói giọng kiêu ngạo, Tần Phong cũng đành chịu.

Quả thật, nếu bọn buôn người dám nhắm vào con gái ông ấy thì đúng là bọn chúng xui xẻo.

Ông ấy nói tiếp: “Tối nay tan làm ba sẽ qua đón con, nhà bên kia cũng chưa dọn dẹp gì, con đến cũng vừa hay, xem nhà còn thiếu gì thì sắp xếp luôn nhé.”

Con gái ông ấy có bàn tay vàng, không dùng thì phí, cũng đỡ phải ra ngoài mua sắm.

Tần Sương nghe ba nói thì trợn tròn mắt, từ khi nào mà ba cô lại keo kiệt thế này?

Nhưng ba đã nói vậy, cô cũng không tiện từ chối, đành đáp: “Con biết rồi, vậy con cúp máy đây, tối gặp ba.”

“Ừ, tối gặp con.”

Cúp máy, Tần Sương định về phòng nghỉ ngơi, chợt nhớ đến người đàn ông của mình, không biết anh đang làm gì.

Cô lại cầm điện thoại, gọi cho Hoắc Đình Châu.

Gọi hai lần mà không ai nghe máy, cuối cùng đành bỏ cuộc, nghĩ bụng để lát nữa gọi lại.

Lúc này, Hoắc Đình Châu đang dẫn dắt đội đặc nhiệm mới thành lập đi làm nhiệm vụ.

Khi Tần Sương đang ngủ trong phòng, mọi người nhà họ Dương đều biết tin cô đã về.

Dương Minh Huy, người anh thứ hai chưa từng gặp em gái, nghe tin em gái đến, liền tan làm là mang theo tiền tiết kiệm đến cửa hàng Hữu Nghị.

Anh ấy cảm thấy quần áo ở hợp tác xã cung tiêu không xứng với em gái mình.

Anh ấy mua một đống quà mà con gái thích, rồi chạy về nhà cũ.

Vừa vào cửa đã lớn tiếng gọi: “Em gái, em gái đâu rồi?”

Dương Minh Trạch nghe tiếng anh hai, bất lực bước ra nói: “Anh hai, đừng gọi nữa, em gái đang ngủ, lát nữa sẽ dậy.”

“Ngủ? Chưa dậy à?” Dương Minh Huy ngơ ngác.

“Ừ, bọn em đi đường ba ngày, mệt lắm chứ.”

“Được rồi, vậy anh đợi một lát, dù sao tối nay ăn cơm, chắc chắn em gái sẽ dậy.”

Nói rồi anh ấy xách đống quà về phòng mình.

Dương Minh Trạch thấy anh hai mua nhiều đồ như vậy, mí mắt giật giật.

Anh ấy nghĩ, em gái nhìn thấy nhiều quà thế này, có khi nào sau này sẽ thân thiết với anh hai hơn không?

Dù sao anh ấy cũng chỉ biết cho em gái ăn ngon, hình như chưa từng mua quà cho em gái.

Đang nghĩ đến chuyện quà cáp, anh ấy thấy anh ba cũng xách một đống đồ đi vào nhà.

“Anh ba, anh cũng mua quà cho em gái à?”

“Ừ, còn ai mua nữa không? Chắc không phải là anh cả đâu nhỉ?”

Dù sao trong ấn tượng của anh ấy, anh cả là trai thẳng, trông mong anh ấy mua quà cho con gái quả là hơi khó.

Chắc là anh hai rồi, cũng chỉ có anh hai là có suy nghĩ tinh tế hơn một chút.

“Anh với anh hai đều mua quà, chẳng lẽ là muốn lấy lòng em gái? Thật đáng ghét.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-169.html.]

Dương Minh Diệu thấy biểu cảm của em trai út, biết ngay là nó đang ghen tị.

Nghĩ bụng, nó ở bên em gái cả ngày rồi, bọn anh chiều chuộng em gái một chút thì sao?

Anh ấy không để ý đến em trai út nữa, đặt đồ sang một bên, tự rót trà uống.

Em gái là của chung, muốn một mình cưng chiều, nằm mơ đi!

Tối hôm đó, mọi người nhà họ Dương, trừ bà cụ và bác dâu hai không về, những ai cần có mặt đều có mặt.

Ngay cả Tần Phong cũng lái xe, xách quà đến.

Tần Sương dụi dụi đôi mắt hơi sưng, bước vào phòng khách.

Thấy cả nhà đều có mặt, cô thoáng bối rối.

Rồi nhanh chóng chào hỏi từng người.

Trong nhà, trừ bác dâu cả, bác trai hai và anh hai là chưa từng gặp, thì cô đều đã gặp qua những người còn lại của nhà họ Dương.

Dương Minh Huy vừa nhìn thấy em gái, đã bị dung mạo của cô làm cho kinh ngạc.

Ở Kinh Đô, anh ấy đã gặp không ít cô gái xinh đẹp, nhưng những người đó đẹp đến mấy cũng không đẹp bằng em gái của anh ấy.

Anh ấy kích động đứng dậy nói: “Em gái, anh là anh hai, hôm nay anh hai mua cho em rất nhiều quà, em mau xem có thích không.”

Thấy anh hai nhiệt tình như vậy, Tần Sương cũng hơi ngại ngùng nói: “Anh hai, em cũng chuẩn bị quà cho mọi người, anh đợi em một chút, em đi lấy.”

Nói xong, Tần Sương lại quay về phòng mình.

Nhìn chiếc vali trống rỗng, Tần Sương nhanh chóng mở hệ thống mua sắm, mua quà cho mọi người trong nhà.

Cô đã chuẩn bị quà cho hai ông bà, bốn anh em trai thì thống nhất mua đồng hồ và bút máy.

Quà cho bác cả và bác hai cũng là đồng hồ, bút máy cộng thêm một chiếc thắt lưng nam.

Còn hai bác dâu, cô mua hai bộ mỹ phẩm không nhãn hiệu và một sợi dây chuyền.

Dù sao phụ nữ ai cũng thích làm đẹp, cô tin chắc chắn hai bác dâu sẽ thích.

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau khi đặt hàng xong, cô liền xách một đống quà ra phòng khách.

Minh Trạch định đi giúp, nhưng Tần Sương đã bước vào.

“Em gái, em chuẩn bị quà từ khi nào vậy, sao anh không biết?” Dù sao hai người họ đi vội vàng như vậy, em gái căn bản không có thời gian chuẩn bị.

Tần Sương thấy anh tư hỏi vậy, cũng không hề hoảng hốt, đáp: “Quà của mọi người em đã chuẩn bị từ lâu rồi, nếu không phải gửi bưu điện bất tiện, Tết vừa rồi em đã gửi rồi. Nhưng lần trước ba em đến đây, em thật sự quên mất chuyện quà cáp. Hôm đó anh nhận được điện báo, em thu dọn quần áo mới nhớ ra, nên mang theo luôn.”

“Ồ, ra là vậy, nhưng sao Tết vừa rồi em không đưa cho anh trước?” Dương Minh Trạch ngơ ngác hỏi.

“Quên mất!”

Hai chữ “quên mất”, trái tim Dương Minh Trạch tan nát.

Chẳng lẽ anh ấy lại mờ nhạt đến vậy sao?

Dương Minh Thần lên tiếng: “Không ngờ em gái cũng chuẩn bị quà cho bọn anh, thật sự là được chiều mà lo.”

“Đúng vậy, vẫn là em gái tốt, mau để anh xem, em gái mua quà gì cho anh.” Dương Minh Diệu sốt ruột nói.

Lý Na thấy cháu gái mới về đã chuẩn bị quà cho mọi người, thiện cảm với Tần Sương tăng vọt.

Không phải bà ấy có thành kiến gì, mà thật sự sợ cháu gái này giống cháu gái bên ngoại, bà ấy có chút sợ hãi.

May mắn thay, cháu gái này không làm bà ấy thất vọng, bà ấy rất thích cô bé.

Bốn anh em nhận lấy quà, nóng lòng mở hộp ra.

Nhìn thấy món quà đắt tiền như vậy, ai nấy đều sững sờ.

“Em gái, quà này đắt quá, chắc em tốn không ít tiền, để lát nữa anh cả bù cho em.”

“Đúng vậy, cái này quá quý giá, lát nữa anh hai cũng sẽ đưa em một bao lì xì.”

“Bọn anh cũng đưa, em gái tốn kém quá.”

Nghe mấy anh trai nói, Tần Sương mỉm cười: “Các anh không cần bù cho em, đây là bạn em mang từ Hong Kong về, không đáng bao nhiêu tiền, chỉ cần các anh thích là được.”

Loading...