Tần Sương trợn mắt: “Vết thương của em cũng sắp lành rồi, thậm chí màu m.á.u cũng đã ổn, bây giờ xuất viện là được rồi, đừng làm ầm ĩ.”
“Hơn nữa, ngày mai anh cũng nên quay về rồi. Đợi em giải quyết xong việc ở đây thì em sẽ quay về quê ngay.”
Cô thực sự không thích mùi thuốc khử trùng chút nào và rất muốn được xuất viện ngay bây giờ.
“Em gái, để anh đi xem có được hay không, rồi anh quay về kể cho em nghe là được.”
Tần Sương nghe xong cảm thấy ý kiến anh tư cũng được.
Sau đó cô nói: “Vậy anh đi hóng xem những người kia sắp xếp thế nào, em chờ anh trở về.”
“Được, anh đi ngay đây.”
Sau khi Dương Minh Trạch rời khỏi phòng bệnh, đi xuống tầng dưới rồi tìm một nơi an toàn và bắt đầu hỏi thăm về tin tức ngày hôm nay.
Tần Sương tiếp tục đọc sách.
Cô có trí nhớ siêu phàm, vì vậy chỉ cần đọc sách là cô có thể ghi nhớ chúng trong đầu.
Trước đây cô không thích chuyên ngành cơ khí lắm.
Bây giờ nhìn vào nó, cô cảm thấy mình hơi bị mê hoặc.
Cô tự nghĩ, nếu mình mua vài linh kiện khi quay về thì có phải cô có thể tự mình lắp ráp một số thiết bị điện nhỏ.
Tất nhiên, tốt nhất nên nghiên cứu tấm sạc năng lượng mặt trời trước.
Nếu không, dù có phát triển các thiết bị điện khác cũng sẽ vô ích.
Tại sao nông thôn vẫn chưa có điện?
Đúng lúc cô đang say sưa xem thì Đường Thành đưa vợ ông ấy tới thăm cô.
Nhìn thấy Tiểu Cầm đang đọc sách, Đường Thành rất hài lòng nói: “Thật tốt, cháu bị thương vẫn chăm chỉ học tập như vậy.”
Vân Mộng Hạ Vũ
Tần Sương nhìn thấy chú Đường đi tới, cũng cười nói: “Chú Đường, hôm nay sao chú rảnh rỗi đến gặp cháu thế? Bên đó không bận à?”
“Không bận, bây giờ chỉ đợi cháu xuất viện để giải quyết vấn đề kia thôi.”
“Đến đây, chú giới thiệu với cháu, đây là vợ của chú, Tiết Lan. Cháu cứ gọi là dì đi.”
Tần Sương nhìn người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh Đường Thành, bình thường chắc bà ấy chăm sóc bản thân rất tốt, trên mặt không có dấu vết thời gian.
Với làn da trắng muốt, khi còn trẻ bà ấy chắc chắn là một mỹ nữ xinh đẹp, ánh mắt của chú Đường thực sự rất tốt.
Sau đó cô cười nói: “Xin chào dì Tiết, cháu là Tần Sương, dì có thể gọi cháu là Tiểu Tần hoặc Sương Sương đều được, rất vui khi được gặp dì.”
Tiết Lan nhìn cô bé trên giường bệnh, trong lòng bà ấy nghĩ đây là ân nhân cứu chồng của mình, quả nhiên là xinh đẹp, lại còn có đôi mắt trong sáng.
Không có gì giống như những người tâng bốc gia đình của họ.
Sau đó bà ấy cười hiền nói: “Cháu ngoan lắm, dì cảm ơn cháu đã cứu chồng dì, nếu không bây giờ chắc ông ấy sẽ là người phải nằm viện hoặc nằm trên quan tài.”
“Dì có mang đến cho cháu một ít đồ ăn nhẹ do dì tự tay làm, còn có canh chim bồ câu.”
“Nghe nói canh chim bồ câu này rất tốt cho vết thương, cháu nên ăn nhiều hơn.”
“Cám ơn dì, làm phiền dì rồi, hai người mau ngồi xuống rồi nói chuyện.”
“Được rồi, hiện tại không có việc gì, chúng ta ngồi xuống nói chuyện một lát đi.
“Ở dưới đó không có cảnh sát để duy trì trật tự, có lẽ họ đã đập phá sảnh tầng một.”
“Dì với chú vào bằng cửa sau, phía trước không ai đi được, hỗn loạn quá.
“Dì nói xem, ở bệnh viện xảy ra chuyện lớn như vậy, viện trưởng cũng không biết chuyện gì?”
Tần Sương vừa nghe dì Tiết vừa nói, ai sẽ tin chuyện này không có gì đáng nghi?
Nhưng cho dù không có quan hệ gì với trưởng khoa, ông ta vẫn có trách nhiệm không thể trốn tránh.
Bởi vì chuyện này hôm nay đã gây ồn ào lớn, ngoại trừ những đứa trẻ vừa được tìm thấy ngày hôm qua, những đứa trẻ trước đó đều bị gia đình khác bắt đi chắc chắn sẽ không tìm được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-146.html.]
Nếu như Internet và phương tiện giao thông hiện tại phát triển thế hệ sau, có lẽ vẫn có thể tìm thấy một số đứa trẻ bị thất lạc.
Còn những đứa trẻ được tìm thấy ngày hôm qua đã nhanh chóng được gia đình tìm thấy và đưa đi thì phải nói rằng những đứa trẻ này đều là con trai.
Nếu là con gái thì có lẽ sẽ không suôn sẻ như vậy.
Ngày nay, tư tưởng trọng nam khinh nữ rất nghiêm trọng, nếu một gia đình không có con trai thì khi c.h.ế.t đi không có con nối dõi thì tài sản sẽ bị người trong làng ăn hết và bị người ta coi thường.
May mắn thay, có một số người chỉ thích con gái và không quan tâm người khác nghĩ gì.
Dù sao cũng không có người kế thừa, có con trai hay không cũng không sao cả.
Trong khi ba người đang trò chuyện sôi nổi thì Dương Minh Trạch cáu kỉnh quay lại.
Vừa bước vào cửa, anh đã lớn tiếng nói: “Em gái, dưới đó có quá nhiều thứ để hóng. Để anh kể cho em nghe ...”
“Ừm... Chú Đường, chú đến rồi, haha...”
Nhìn dáng vẻ của anh tư, Tần Sương cũng buồn cười nói: “Anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn hấp ta hấp tấp, mau qua chào hỏi dì Tiết kìa.”
Dương Minh Trạch nhìn thấy có thêm một người khác, nhìn snag chú Đường thì biết đây là vợ của ông ấy.
Sau đó anh ấy cười nói: “Xin chào dì Tiết, cháu là anh tư của Tần Sương, cháu là Dương Minh Trạch.”
Tiết Lan nhìn chàng trai cao to trước mắt, trong lòng bà ấy nghĩ đứa trẻ này thật đẹp trai: “Con có người yêu chưa, để dì giới thiệu bạn gái cho con, thế nào?”
“???”
“Xì ~!
“Dì Tiết, anh tư của cháu còn độc thân, nếu dì có cô gái nào tốt thì mong dì giới thiệu cho anh cháu một cô.”
“Ngoài ra, cháu còn có 3 người anh họ độc thân nữa, có điều bọn họ đều ở kinh đô.”
“Nếu như dì giúp anh cháu hết độc thân, cháu nghĩ ông bà và bác cháu nhất định sẽ biết ơn dì.”
“Em gái…”
Dương Minh Trạch không ngờ em gái anh ấy lại có dáng vẻ như vậy.
Anh ấy còn chưa nghĩ đến chuyện có nên kết hôn hay không?
Một mình anh ấy chưa đủ tự do sao, anh ấy không muốn có người quản gia trông chừng cả ngày.
Khi Đường Thành nhìn thấy thói quen cũ của vợ, ông ấy lại không nói nên lời.
Sau đó ông ấy nói: “Lan Lan, chàng trai trẻ này cũng không vội tìm người yêu, đừng làm khó người ta nữa.”
“Hơn nữa, khi chúng ta trở về kinh đô, nếu em còn muốn giật dây thì tìm cho bọn họ gia đình đàng hoàng. Trước tiên đừng nói chuyện này được không?”
Dương Minh Trạch cảm kích nhìn Đường Thành, chú đúng là người tốt, cháu yêu chú c.h.ế.t đi được.
Tần Sương cũng cười đến đau bụng khi nhìn thấy bộ dạng bất lực của anh tư mình.Sáng sớm hôm sau, Tần Sương không thể chịu được mùi thuốc khử trùng từ bệnh viện được nữa.
Cô được xuất viện sớm, sẵn tiện đuổi Dương Minh Trạch đi về luôn.
Cô đã ở đây được vài ngày và họ không thể đợi được nữa.
Suy cho cùng thì tiền đã tiêu, máy không thể hoạt động được, nếu chậm một ngày thì người ta sẽ tổn thất thêm một ngày.
Sau khi ăn sáng xong, cô đến tiệm sách tìm Đường Thành.
Tình trạng sức khỏe của cô rất tốt, sau vài ngày điều dưỡng, cô đã khỏe lại.
Chỉ cần cô không tập luyện quá sức và không để vết thương rách lần thứ hai thì sẽ không có chuyện gì xảy ra với cô.
Hơn nữa, cô không tin, lần nào cô cũng là người xui xẻo.
Đường Thành nhận được điện thoại của nhân viên, ông ấy liền lái xe tới tiệm sách.
Tài xế trước đó đã bình phục và lần này mang nhiều quà đến cho Tần Sương.
Sau khi tỉnh táo lại về chuyện xảy ra ngày hôm đó, anh ấy biết rằng chính đồng chí Tần Sương đã cứu anh ấy nên cảm ơn cô cũng là điều đương nhiên.