Sau khi nhận được câu trả lời từ bên kia, ông lão càng hưng phấn nói: “Bà ơi, nhanh lên! Kêu bọn trẻ vào, nói cho tụi nó biết, bà mau gọi điện thoại cho con, nói anh ba quay về rồi.”
Tần Phong nhìn đôi vợ chồng già nhiệt tình như vậy, nhất thời không biết nên nói gì.
Ông ấy cầm món quà và bàng hoàng bước vào phòng chính.
Bà lão nhìn cậu con trai vừa trở về, lòng càng vui hơn.
Trong lòng vẫn trách Minh Thần, cháu trai lớn đã giấu kín chuyện lớn như vậy.
Đợi thằng bé về xem bà ấy có đánh gãy chân không.
Bà lão lấy lá trà ngon ở nhà đi pha trà cho con trai.
Ông lão ở trong phòng chính, nhìn Tần Phong nói: “Con bây giờ tên là Tần Phong đúng không?”
“Đúng vậy, là Tần Phong.”
“Ba nghe Minh Thần nói trước đây con đã tham gia một nhiệm vụ bí mật và mới trở về gần đây phải không?
“Vâng, chuyện đã qua rồi, nếu như con không đi gặp con gái mình thì con cũng không biết ba mẹ trước kia của con là ai.”
Nghe ông ấy nói như vậy, ông lão cũng có chút buồn bã nói: “Hồi đó là lỗi của bọn ta đã lạc mất con vì sự bất cẩn của mình. Cũng may con vẫn sống khỏe đến ngày hôm nay, nếu không khi ba và mẹ con xuống suối vàng cũng không thể an lòng.”
“Lúc đó thời thế hỗn loạn như vậy, con cũng không trách hai người.”
Tần Phong thật sự không trách bọn họ, họ có thể tìm kiếm con trai mình trên khắp nơi chứng tỏ họ không cố ý làm mất đứa con.
Và cách đây vài chục năm, đó là thời điểm đất nước hỗn loạn nhất.
Bây giờ gia đình có thể đoàn tụ lần nữa, cũng không có gì tiếc nuối.
Hơn nữa, hiện tại ông ấy cũng không phải nguyên chủ, cũng không có nhiệt tình với gia đình như vậy.
Ông ấy hạnh phúc khi có con gái bên cạnh.
Trong phòng chính, hai người hỏi một câu, ông ấy trả lời một câu.
Ngay sau đó, những người khác trong gia đình lần lượt quay về.
Dương Minh Thần vừa vào phòng đã cười nói: “Chú ba, hôm nay chú tới đây sao không gọi điện cho cháu? Chúng ta căn bản không có chuẩn bị gì cả.”
“Ha ha, hôm nay chú có thời gian, không cần suy nghĩ nhiều mà tới đây.” Tần Phong cười đáp lại.
Hôm nay ông ấy vốn không muốn tới mà lại đi xem nhà, ông ấy nghĩ sớm muộn gì cũng sẽ đến nên mua quà ghé qua luôn.
Hơn nữa, trước mặt nhiều người như vậy, bọn họ sẽ không ăn thịt ông ấy.
Cùng lắm nếu có người không thích thì ông ấy có thể rời đi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Con trai cả Dương Gia Bình lúc này mới trở về nhà nhìn Tần Phong vui vẻ nói: “Em trai, cuối cùng em cũng đã trở về. Những năm em mất tích, ba mẹ em chưa bao giờ ngủ ngon giấc. Năm đó cũng tại anh ham chơi, không trông chừng em, em đừng giận anh trai nha.”
Nhìn người đàn ông trung niên vừa vào cửa đã giải thích, Tần Phong thản nhiên nói: “Chuyện năm đó đều đã qua hết rồi, chúng ta đừng nhắc tới nữa, hơn nữa khi ấy anh còn nhỏ, ham chơi cũng là chuyện bình thường, em không trách anh đâu.”
“Đúng đúng đúng rồi, chuyện quá khứ rồi đừng nhắc lại nữa thì tốt hơn. Chỉ cần sau này mọi người đoàn kết với nhau mới là điều quan trọng nhất.”
Nghe đứa con trai thứ hai nói, Bà lão cũng phụ họa: “Lão nhị nói đúng, sau này chúng ta có thể đoàn kết với nhau so với bất cứ thứ gì đều quan trọng hơn.”
Sau đó, toàn bộ người nhà họ Dương đều tới, cuối cùng Tần Phong cũng hiểu được tình hình của gia đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-134.html.]
May mắn thay, mọi thứ đều rất ổn.
Tuy nhiên, khi nhà họ Dương yêu cầu ông ấy đổi họ, Tần Phong đã từ chối.
Ông ấy cũng sống đến từng tuổi này rồi, bây giờ lại đi đổi họ, ông ấy cảm thấy không quen lắm.
Dù sao ông ấy cũng chỉ có một đứa con gái, không cần nối dõi tông đường, cho nên ông ấy có đổi họ về họ Dương hay không cũng không sao cả.
Điều quan trọng nhất là ông ấy ở cả hai kiếp đều quen gọi Tần Phong, nếu đột nhiên đổi thành Dương Phong, nghe có vẻ khó xử chứ đừng nói đến Dương Sương thì còn khó nghe hơn nữa.
...
Tần Sương ở đây vừa trở về làng vào buổi chiều đã đi tìm Đường Mẫn.
Thấy cô về sớm như vậy, Đường Mẫn cũng nói: “Hôm nay mọi việc suôn sẻ chứ?”
“Mọi chuyện vẫn ổn, nhưng hôm qua dì quên đưa cho con một gói hàng và một lá thư à?
“Ôi trời ơi, đầu óc của dì, càng già càng hay quên, con mau tới đây, đều ở trong tủ của con.”
Đường Mẫn thật sự không có ý không đưa cho Tần Sương, bà ấy cất vào trong tủ rồi quên đi mất tiêu.
Tần Sương nghe được lời của bà ấy, mỉm cười nói: “Không có việc gì, hôm nay con vừa đi bưu điện gặp người đưa thư, anh ấy nói cho con biết, ngoài ra gần đây ở chỗ Đình Châu có chuyện, anh ấy không thể ghé qua được, tới lúc dì về kinh đô thì con đưa dì ra bến xe lửa.”
“Được rồi, thư giới thiệu của dì hai ngày nữa sẽ tới. Đến lúc đó dì sẽ ở lại một vài ngày nữa rồi dì sẽ quay về.”
“Được rồi, dì muốn ở bao lâu cũng được hết, dù sao ở đây cũng có rất nhiều phòng, dì cũng không cần vội về đâu.”
“Ngoài ra, hôm nay con có mua cho dì áo cotton dày, ở đây trời lạnh lắm, dì nên mặc thêm quần áo vào, đừng để bị cảm lạnh ốm đấy.”
Đường Mẫn nghe Tần Sương mua quần áo mới cho bà ấy, bà ấy vui vẻ nói: “Quả nhiên là đứa con gái đáng yêu, không như hai đứa con trai của dì, chẳng bao giờ mua quần áo mới cho dì cả, sớm biết như vậy dì thà không sinh tụi nó ra, suốt ngày chỉ biết chọc tức dì mà thôi.”
“Dì ơi, một người đàn ông trưởng thành làm sao có tính tỉ mỉ như con gái được chứ, chỉ cần bọn họ không gây rắc rối coi như tốt lắm rồi ạ.”
“Ồ, quả thực là như vậy, để dì đi xem xem, con cũng mau đi qua xem ai gửi thư và đồ đi.”
“Dạ được, đi vào phòng rồi nói.”
Hai người đi vào phòng ngủ, Đường Mẫn đưa gói hàng cùng lá thư cho Tần Sương, còn cô thì lấy áo mới để sang một bên.
Tần Sương nhìn thấy bao bì cũng không có động tới, xem ra bà ấy quả thực đã quên mất.
Sau đó cô mở phong bì ra thì thấy đó là một bức thư báo bình an của ba cô, nói rằng mọi việc ở đó đều ổn nên cô không phải lo lắng cho ông ấy, ông ấy sẽ nói cho cô biết khi mua được nhà.
Người ta cũng nói rằng bên bộ đội của ông ấy cũng thưởng cho ông ấy một ngôi nhà cấp hai như một phần thưởng cho những năm này.
Ngay cả chức vị cũng được thăng cấp.
Ông ấy cũng cho cô biết địa chỉ hiện tại của mình để cô có thể gọi điện hoặc nhắn tin trực tiếp nếu cần bất cứ điều gì.
Tần Sương cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy mọi thứ ở đó đều ổn.
Cô chỉ sợ ba cô là người ngu ngốc sẽ không quen với cuộc sống ở đó.
Dù sao kiếp trước ông ấy đã quen lười biếng, sợ kiếp này thay đổi thân phận sẽ không quen.
May mắn thay, cả hai đều là người luyện võ và ba cô có khả năng tiếp nhận tốt.
Sau đó là một gói hàng, địa chỉ cũng được gửi từ kinh đô, bên trong có gửi một số quần áo mới và những món đồ nhỏ cho con gái, sau đó là một số đồ ăn nhẹ, trông như thể chúng được đặc biệt mua cho cô.
Nhìn bức thư trên, hóa ra là của anh ba của cô, Dương Minh Diệu, anh ấy còn nói rằng tất cả đều là tiền gia đình anh ấy cho và nhờ anh ấy mua đồ cho cô.