Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 125

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:31:05
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ đến khi ăn sáng xong, Đường Mẫn không để các cô hỗ trợ dọn bàn ăn mà đuổi người đi làm.

Dù sao thì ở nhà cũng không có việc gì làm, một lúc là bà ấy có thể làm xong chút việc này.

Đương nhiên, đợi đến khi làm việc xong thì bà ấy còn phải đến chỗ đại đội bộ gọi điện thoại báo bình an về nhà.

Cũng may là chỗ con trai không thiếu tiền, nếu không thì bà ấy lại phải mở miệng mượn tiền con dâu.

Sau khi Đường Mẫn ăn mặc chỉnh tề thì đi ra ngoài bắt đầu nghe ngóng đại đội bộ ở nơi nào.

Dọc theo đường đi bà ấy hỏi mấy đứa nhỏ đang chơi đùa, lúc này mới tìm được chỗ.

Chỉ có điều khi nhìn thấy cánh cửa bị khóa lại, bà ấy liền biết bên trong không có người.

Nhìn đồng hồ trong tay, nghĩ thầm hẳn là bây giờ người đang làm việc trong ruộng.

Tiếp đó không thể làm gì khác hơn là quay người về nhà trước, chờ giữa trưa lại tới.

Ngay khi bà ấy đang đi về thì thấy một con ch.ó hoang đột nhiên lao ra.

Nhìn dáng vẻ giương nanh múa vuốt với mình của con chó, Đường Mẫn bật cười trong nháy mắt.

Có phải là lâu rồi bà ấy không lên chiến trường cho nên ngay cả một con ch.ó cũng dám lên mặt với mình?

Mắt nhìn cây lớn bên cạnh, bà ấy tiện tay bẻ gãy một cành cây rồi quát con ch.ó hoang: “Cẩu vật, dám bắt nạt lão nương, để xem tao có đánh gãy chân chó của mày mang về hầm canh xương không!”

Vốn là hôm qua bởi vì sơ suất làm rớt túi tiền, bây giờ bà ấy vẫn chưa có chỗ để trút giận.

Kết quả, thế mà cẩu vật này lại dám gào thét, thực sự là khinh người quá đáng!

Bây giờ khi nhớ đến cảnh con dâu nhìn thấy dáng vẻ khóc chít chít của mình thì bà ấy lại vô cùng xấu hổ.

Cũng không biết tại sao hôm qua lại vô cùng khổ sở muốn khóc.

Ai có thể nghĩ tới, chỉ mới vừa khóc thì đã bị con dâu bắt gặp.

Con chó hoang hung hăng “Gâu gâu gâu” với bà ấy.

Đường Mẫn cũng tức giận giơ cành cây lên đánh về phía con ch.ó hoang.

Có thể là do nhìn thấy dáng vẻ hung thần ác sát của đối phương có chút đáng sợ cho nên con ch.ó hoang quay đầu muốn chạy.

“Mày đứng lại đó cho tao, ai cho mày làm lão nương sợ, xem tao có đánh c.h.ế.t mày không.”

Sau đó chỉ thấy một phụ nhân xinh đẹp giơ một cái cành cây lên đuổi con ch.ó hoang khắp thôn.

Cuối cùng có thể là do chạy đã mệt mà Đường Mẫn vứt bỏ cành cây.

Bà ấy vừa thở dốc, vừa xem xét hoàn cảnh xung quanh, luôn cảm thấy hình như mình đã lạc đường.

Sớm biết vậy thì đã không trí khí với một con chó, cũng không biết hiện tại đang ở đâu.

Đợi đến khi bà ấy khỏe lại thì mới bắt đầu đi lang thang khắp làng.

Lúc một cô vợ nhỏ nâng cao bụng lớn đi ra rót nước thì nhìn thấy một người phụ nữ mình chưa từng gặp.

Thấy bà ấy ăn mặc đẹp như thế thì có chút hiếu kỳ hỏi: “Dì à, dì tới đây tìm người sao?”

Nghe thấy tiếng nói chuyện, lúc này Đường Mẫn mới quay đầu nhìn lại.

Thấy là một phụ nhân nhỏ trong thôn, lúc này bà ấy mới cười nói: “Cô gái, dì mới ra ngoài làm việc rồi bị lạc đường, xin hỏi đi đến nhà thanh niên tri thức Tần như thế nào?”

Nghe thấy bà ấy nói đi tìm thanh niên tri thức Tần thì lúc này cô ấy mới nhớ ra các thím trong thôn nói hôm qua thanh niên tri thức Tần dẫn theo một người về.

Xem ra chính là người trước mắt.

Sau đó nói: “Dì à, dì đi nhầm phương hướng rồi, nhà thanh niên tri thức Tần ở phía đông cuối thôn, bây giờ dì đang đi ở phía Tây.”

“A? Vậy mà lại đi ngược, quả nhiên là mình không nên ra ngoài, thật là.”

Tiếp đó lấy ra chút bánh kẹo trong túi mình chuẩn bị cho con trai buổi sáng đưa cho cô vợ trẻ.

“Cho cháu, cảm ơn cháu đã chỉ đường cho dì, ăn chút đồ cho ngọt miệng, chúc cháu sinh ra một đứa con trai mập mạp.”

Người vợ trẻ nhìn bánh kẹo trong tay, lại nhìn bóng lưng rời đi của đối phương.

Nghĩ thầm người thân của thanh niên tri thức Tần đúng là ai cũng có tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-125.html.]

Nếu không phải là không có người đánh thắng được thì thực sự muốn kéo cái chén vàng này về nhà.

Lập tức cầm bánh kẹo, mang theo chậu nước về nhà.

Mà Đường Mẫn nhìn mặt trời đi về phía đông, cuối cùng cũng tìm thấy nhà.

Cũng may mình không phải là dân mù đường, nếu không thì sẽ phải mất mặt thêm lần nữa.

Tiếp đó mở cửa nhà ra rồi đi vào phòng bếp.

Nhìn thời gian còn sớm, cảm thấy bọn nhỏ đã lâu không được ăn sủi cảo.

Tiếp đó tìm được hai củ cải trắng, cùng một khối thịt nạc còn lại, bà ấy liền bắt đầu làm nhân bánh sủi cảo...

Tần Sương làm việc của mình xong thì đi tìm đại đội trưởng nói: “Chú đội trưởng, công việc ở bên này cũng không còn nhiều, ngày mai cháu sẽ không đi làm nữa, dù sao thì điểm công trong năm của cháu cũng đã đủ, chú thấy được không?”

Đại đội trưởng nghe xong, chuyện này có gì mà không được.

Công điểm của hai người khác cộng lại cũng không nhiều bằng cô.

“Có thể, nếu cháu không cần thêm công điểm thì có thể nghỉ sớm hơn chút, đương nhiên nếu các cháu cần mua củi thì cũng có thể mua từ mấy đứa nhỏ, trong thôn có vài gia đình cũng làm như vậy.”

“Vâng, chú đội trưởng, cháu biết rồi, vậy thì làm phiền chú.”

Tần Sương nhận được phê chuẩn của đại đội trưởng thì tiêu sái rời khỏi ruộng.

Mà Dương Minh Trạch nhìn bóng lưng rời đi tiêu sái của em gái nhỏ thì lại nhìn xuống công việc trong tay mình còn chưa làm xong.

Thực sự là không có so sánh thì không có đau thương.

Sau đó lại nhìn về phía Hoắc Đình Xuyên.

Khá lắm!

Tên tiểu tử thúi này, từ lúc nào mà lại làm việc nhanh như vậy?

Sau đó lại cúi đầu, tăng tốc tốc độ của mình.

Chỉ có Lục Thần không nhanh không chậm, làm công việc trong tay.

Dù sao thì anh ấy cũng yếu, ngày nào làm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu.

Mà sau khi Tần Sương rời đi thì cũng không gấp gáp về nhà.

Cảm thấy sau khi trở về, cũng không biết nên ở chung với mẹ chồng tương lai như thế nào cho nên cô rẽ vào núi.

Cô vừa tiến vào thâm sơn, vừa nghĩ về ba của mình.

Cũng không biết sau khi trở về, kết quả kiểm tra bên kia như thế nào, nhưng mà tính toán thời gian, có lẽ là bọn họ còn chưa về đến nơi.

Mà lúc này Hoắc Đình Châu bên kia đang nhìn tin tức trong tay, nhíu mày.

“Đây là tin tức gần đây? Xác nhận đúng rồi sao?”

“Vâng, tin tức đã được xác minh.”

Nghe thủ hạ xác nhận, Hoắc Đình Châu cũng có chút đau đầu trong nháy mắt.

Anh vất vả tìm được người, kết quả truyền về lại là người nhà kia đã xảy ra chuyện.

Hơn nữa còn đã phân tán hết vào hai năm trước.

Bây giờ anh còn phải tìm hiểu kỹ thì mới biết người đang ở đâu.

Vừa nghĩ tới đứa bé kia, anh cũng không biết nên nói gì cho tốt.

Vân Mộng Hạ Vũ

Xem ra bây giờ cho dù có tìm được người thì cũng không nhận được.

Nếu để đứa bé biết thì sẽ chỉ thương tâm khổ sở.

Còn không bằng nói không tìm được, như vậy thì cậu bé có thể tiếp tục sống như vậy.

Ít nhất thì cuộc sống hiện tại của cậu bé sinh động vui tươi, cũng không có nhiều phiền não như của người lớn.

Sau đó nói: “Cậu đi xuống đi, dọn dẹp sạch sẽ các dấu vết, nếu như có người hỏi thì cứ nói không biết.”

“Vâng, cam đoan hoàn thành mệnh lệnh!”

Loading...