Dù sao thì chỉ cần con trai thích là bà ấy sẽ thích, cũng coi như yêu ai yêu cả đường đi lối về!
Huống chi, người con dâu này thật sự không tệ...
Sau khi ăn tối xong, Tần Sương trở về phòng lấy chăn đệm của mình đi qua phòng mới bên kia.
Mặc dù là phòng gạch gỗ, nhưng mà nếu đốt thêm giường đất, gian phòng rộng lớn thì vẫn tương đối không tệ.
Đường Mẫn thấy con dâu nhường phòng cho mình thì không cần phải nói cũng biết trong lòng vui vẻ bao nhiêu.
Con gái thơm ngát, ngay cả gian phòng cũng thơm.
Đắp chăn sạch sẽ thơm mát con dâu chuẩn bị cho, Đường Mẫn nằm ở trên giường nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mà lúc này Tần Sương lại có chút mất ngủ.
Dù thế nào thì cô cũng không ngờ mình sẽ gặp mẹ chồng trong hoàn cảnh như vậy.
May mà mẹ chồng cũng không tệ lắm, nếu không thì thực sự không biết nên làm như thế nào.
Vừa nghĩ tới Hoắc Đình Châu làm ra chuyện tốt, cô liền có chút tức giận.
Mẹ ruột của anh tới mà anh lại không biết nói với cô một tiếng.
Tiếp đó lại mua một túi lạc, một túi hạt điều, một thùng bia trong cửa hàng bách hóa rồi uống ở trong phòng.
Cô đã không uống bia lâu rồi, quả nhiên vẫn là mùi vị này.
Lần nữa cảm ơn ông trời cho cô ngón tay vàng.
Tiếp đó, sáu chai bia vào trong bụng, Tần Sương mới có chút say nhìn gian phòng trơ trụi.
Sau khi thu rác rưởi vào trong không gian, cô liền nằm xuống nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Thẳng đến sáng sớm hôm sau.
Nghe thấy tiếng Viên Viên nói chuyện với dì, Tần Sương mới mở cặp mắt buồn ngủ m.ô.n.g lung ra.
Hoảng hốt trong nháy mắt, lúc này mới nhớ ra mình đang ở trong căn phòng mới.
Sau đó cô nhanh chóng đứng dậy, mặc quần áo tử tế rồi đi ra ngoài.
Đường Mẫn nghe thấy tiếng mở cửa thì nhìn lại, chỉ thấy con dâu dậy rồi.
Lập tức nói: “Sao cháu không ngủ thêm chút nữa, để dì làm bữa sáng cho mấy đứa là được.”
“Dì à, hôm nay là cháu dậy trễ, bình thường ngày nào cháu cũng dậy sớm tập thể dục, hôm nay cháu không có mặt, không biết Hoắc Đình Xuyên có đi luyện công buổi sáng không.”
“Mọi người ở nhà làm việc trước, cháu đi ra sau núi xem.”
Tần Sương nói xong thì đi ra ngoài.
Vẫn là Đường Mẫn hỏi: “Mấy đứa ra sau núi luyện công sao? Lúc nào trở về?”
“Dì à, nấu cơm gần xong thì bọn cháu sẽ trở về, nếu như về muộn thì dì cứ ăn trước, đừng đợi chúng cháu.”
“Xem cháu nói kìa, dì sẽ đợi mấy đứa về ăn cơm, mau đi đi.”
Nghe nói như thế, Tần Sương cũng không già mồm mà quay người đi ra phía sau núi.
Sớm biết vậy thì tối hôm qua đã không uống nhiều bia như vậy.
Nhưng mà một đêm này, giấc ngủ lại vô cùng tốt, thậm chí còn không nằm mơ.
Khi cô đi tới phía sau núi thì chỉ thấy Hoắc Đình Xuyên đánh quyền ở nơi đó, nhìn quyền pháp cứng cáp hữu lực, cô hết sức vui mừng.
Quả nhiên sau khi luyện tập khoảng thời gian này, cậu ấy đã tiến bộ rất lớn.
Lập tức đi qua nói: “Đừng luyện, đánh nhau với tôi, đánh xong trở về ăn cơm.”
Hoắc Đình Xuyên nghe thấy phải đánh với chị Sương thì mê mang nhìn về phía cô.
Cậu ấy nghe thấy cái gì?
Đánh nhau?
Nói đùa cái gì! Với thân thủ của chị Sương, chắc chắn là cậu ấy phải ăn đòn.
“Cái kia, chị Sương, em cảm thấy sắc trời hôm nay không tốt lắm, em thấy vẫn để em luyện xong rồi về ăn cơm đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-124.html.]
Tần Sương nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của cậu ấy thì lập tức nổi giận đến mức bật cười.
“Tôi và cậu luận bàn, cũng không phải đánh nhau, cậu sợ gì?”
“Hơn nữa tôi cũng không phải anh cả cậu, sẽ không đánh cho cậu mặt mũi bầm dập!”
Hoắc Đình Xuyên thấy chị Sương có chút tức giận thì cũng run một cái.
Nghĩ thầm, gần đây bản thân mình hay bị đánh cho nên bây giờ đang phản xạ có điều kiện.
Mà Tần Sương cứ nhìn cậu ấy như vậy, cũng không nói chuyện, hết sức có kiên nhẫn.
Cuối cùng dưới ánh mắt chăm chú của đối phương, Hoắc Đình Xuyên vẫn thỏa hiệp.
Nghĩ thầm, bị đánh thì bị đánh, chỉ cần không đánh chết, cậu ấy vẫn có thể làm một hảo hán.
Đương nhiên, Tần Sương nói là luận bàn thì cũng chỉ là luận bàn, ngay cả lực đạo cũng được thu lại không ít.
Hai người đánh đánh một lúc thì Hoắc Đình Xuyên mới phát hiện, chị Sương không bắt nạt mình cho nên mới nghiêm túc luận bàn.
Thẳng đến khi hai người đánh chảy đầy mồ hôi thì Tần Sương mới dừng lại tay nói: “Cũng được, không đánh, trở về ăn cơm.”
Hoắc Đình Xuyên vừa lau mồ hôi, vừa thở hồng hộc trả lời: “Được, đi thôi.”
Chờ đến khi hai người về nhà, Tần Sương liền đi thay bộ quần áo khác.
Sau khi những người khác đều đến đông đủ thì Đường Mẫn mới bưng đồ ăn sáng đi ra nói: “Có thể ăn cơm rồi, mau ngồi vào bàn đi.”
Hoắc Đình Xuyên thấy mẹ đi ra từ phòng bếp thì liền biết bữa sáng hôm nay là do mẹ mình làm.
Cậu ấy đã không được ăn cơm mẹ nấu lâu rồi.
Lập tức ngồi vào trước bàn cơm, múc cho mình một bát cháo khác.
Đường Mẫn thấy con trai gấp gáp như thế thì cũng có chút tức giận: “Con không múc cho chị dâu mình một bát sao? Chỉ biết ăn trước, con là quỷ c.h.ế.t đói à, đúng là làm mẹ mất mặt!”
Nghe thấy tiếng của mẹ gầm thét, Hoắc Đình Xuyên cảm thấy mình thật oan uổng.
Không phải chỉ là ăn sáng thôi sao, cần gì thượng cương thượng tuyến như thế. Hơn nữa chị Sương người ta tự mình biết múc đồ ăn, không cần đến cậu ấy.
Nhưng mà nhìn thấy ánh mắt ăn thịt người của mẹ, Hoắc Đình Xuyên vẫn là chân chó đi múc cho mẹ và chị Sương thêm một chén nữa.
Chờ Tần Sương vừa vào nhà chính thì đám người liền cùng nhìn về phía cô.
“Mọi người nhìn tôi làm gì, trên mặt tôi dính nhọ sao?”
Tần Sương thấy bọn họ như vậy thì trong lúc nhất thời cũng không hiểu gì.
Nghĩ đến mấy chuyện là lạ sáng nay, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì mà cô không biết sao?
Vẫn là Đường Mẫn thấy cô tới thì mỉm cười nói: “Sương Sương tới rồi, đã chuẩn bị xong bữa sáng cho cháu, mau tới nếm thử xem đồ ăn dì nấu có ngon không?”
“Nếu như thích ăn thì đợi sau này cháu kết hôn với Đình Châu, dì sẽ thường xuyên nấu cho cháu ăn.”
Nhìn mẹ chồng tương lai nhiệt tình như vậy, lúc này Tần Sương cũng có chút lúng túng.
Khó trách mọi người nhìn mình, có lẽ là do mẹ chồng đã nói gì đó.
Nhưng mà nhìn khuôn mặt tươi cười chào đón của người ta, cô cũng cười trả lời: “Dì à, cháu không kén ăn, dì làm món gì cũng ngon.”
Đối với người không biết nấu ăn mà nói, nếu có người nấu cơm cho mình ăn thì cô cũng đã thấy đủ.
Dù sao thì cũng tốt hơn món ăn hắc ám mình tự nấu ra gấp trăm lần.
Mà Đường Mẫn thấy Tần Sương nói như vậy thì cũng vui vẻ nói: “Bây giờ còn chưa ăn mà đã nói ngon, miệng thật ngọt.”
“Mẹ à, mẹ đừng nói chuyện nữa, bọn con sắp muộn làm rồi.”
Hoắc Đình Xuyên sợ mình còn không ngắt lời mẹ thì mẹ còn không dừng lại.
Đường Mẫn nghe thấy con trai nói vậy thì liếc mắt nhìn một cái, chỉ có con nói nhiều.
Nhưng mà vừa nghĩ tới, sau khi ăn sáng xong thì bọn họ phải bắt đầu làm việc thì bà ấy cũng không nói nhiều nữa.
Chỉ là khi nhìn thấy thời tiết như vậy, ngoài ruộng còn việc để làm sao?
Bà ấy nhớ là vào lúc này hàng năm là lúc nên lên núi tìm củi, chuẩn bị cho mùa đông.
Thực ra lúc này công việc trong thôn đã gần hết, mấy ngày này thực sự không còn chuyện để làm.