“Bác sĩ, bác sĩ, mau nhìn anh cả tôi một chút, anh ấy cử động!” Mục Nghiệp Kiêu kích động đến hỏng, cô ấy còn tưởng anh cả sẽ mãi mãi như vậy, thậm chí cô ấy cũng nghĩ kỹ những chuyện sau này.
Nếu không được thì cứ dẫn theo anh cả về quê, mình tự xây căn nhà gạch hai phòng, sẽ chăm sóc anh cả trong nửa đời sau.
Kết quả, vậy mà tình hình của anh cả từ từ chuyển biến tốt.
Lúc bác sĩ nghe nói bệnh nhân cử động thì cũng lập tức đi kiểm tra toàn thân cho Mục Nghiệp Bằng.
Sau khi xem xét xong, bác sĩ cũng cười nói: “Đồng chí Kiêu, m.á.u đông trong đầu anh cả cô đã tan hơn nửa, có lẽ là sẽ tỉnh lại trong mấy ngày nữa, chúc mừng!”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Có thật không? Vậy thì thật quá tốt, cuối cùng thì anh cả của tôi cũng có thể tỉnh lại...” Mục Nghiệp Kiêu nói một chút liền khóc lên.
Không có ai biết gần đây cô ấy đau khổ như thế nào.
Chỉ có một mình anh cả nằm đó như người c.h.ế.t sống lại, lần nào nhìn thấy thì cô ấy cũng đau lòng gần chết.
“Được rồi, đồng chí Mục, đây là chuyện đáng mừng, đừng khóc.”
“Ừ, cảm ơn bác sĩ.”
Người trong thôn không ngừng đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng thì nhà của Dương Minh Trạch cũng được xây xong.
Ngay sau đó, Tần Sương lại bảo những người này xây một căn phòng gạch gỗ khoảng 20 mét vuông ở phía đông trong sân nhà họ.
Mặc dù là gạch gỗ, nhưng mà Tần Sương vẫn bảo bọn họ để trống một chỗ để lắp cửa sổ kính.
Vào đông bọn họ cần đọc sách, cũng không thể ban ngày đốt đèn đọc sách.
Mặc dù kính có chút mắc, nhưng mà vào đông thì ánh mặt trời chiếu qua, ngồi ở trên giường đất ấm áp đọc sách, khỏi phải nói cũng biết thư thái đến nhường nào.
Sau đó, Tần Sương lại dẫn anh tư đến nhà thợ mộc trong thôn mua không ít đồ gia dụng.
Tần Sương tính toán thời gian, dù sao thì cũng chỉ còn hai năm nữa là về thành, đặt mua đủ là được.
Ngay cả Hổ Tử cũng bị Ngô Địch tới đưa về sau mấy ngày.
Lúc gần đi nhìn thấy dáng vẻ Hổ Tử lưu luyến không nỡ, Tần Sương không thể làm gì khác hơn là nói nếu có thời gian rảnh thì sẽ đến thăm, lúc này Hổ Tử mới yên tâm đi theo Ngô Địch.
Trong nhà bận rộn khí thế ngất trời, Tần Phong bị thương ở chân, cuối cùng cũng đã khôi phục khỏe mạnh.
Tiếp đó tâm tình vui vẻ xuống bếp trong mấy ngày cuối, làm bữa cơm tối vô cùng phong phú cho mọi người.
Không nói đến những cái khác, chỉ dùng gia vị và chút nguyên liệu nấu ăn của Tần Sương là đã đủ cho Tần Phong đại triển quyền cước.
Giống như những gì ông ấy nói lúc trước, vì muốn chăm sóc tốt con gái cho nên trước đây đã rất chăm chỉ học nấu nướng.
Tiếp đó, khi mọi người ngồi ở trước bàn cơm, nhìn thấy những món ăn chưa từng thấy thì đều trừng lớn hai mắt.
“Chị Sương, tay nghề này của chú Tần còn lợi hại hơn cả đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh, bây giờ mới ngửi thôi mà đã cảm thấy thơm quá.”
Nghe Hoắc Đình Xuyên nói vậy thì Tần Sương cũng cười nói: “Cái khác thì không biết, nhưng đúng là có tay nghề nấu nướng rất tốt, nếu tôi không phải sát thủ phòng bếp thì nhất định sẽ kế thừa một chút.”
“Chị Sương, em thấy bản lĩnh nấu nướng của chị được kế thừa từ dì, nếu không thì tại sao chú lợi hại như vậy mà chị lại không biết gì.”
Tần Sương vừa nghĩ tới người mẹ mất sớm của mình thì trong lòng cũng có chút hoài niệm.
Khi đó mặc dù cô còn nhỏ, nhưng mà dáng vẻ nhẹ nhàng kia của mẹ vẫn luôn in sâu trong trí nhớ của cô.
Ngay cả cha già cũng yêu mẹ, dù cho mẹ đã rời đi nhưng ông ấy vẫn không đi tìm một người phụ nữ khác.
Thậm chí còn chăm sóc rất tốt.
Chỉ tiếc đời trước, bối cảnh của nhà bọn họ không thể lộ ra ngoài ánh sáng vì sống sót ở trong vòng tròn kia.
Cô chỉ có thể không ngừng học tập, để chính mình mạnh mẽ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-118.html.]
Nhưng mà khi mình vừa học tốt trở về thì ba đã không còn.
May mà hai ba con bọn họ còn có thể ở bên cạnh nhau tại thế giới này, cũng coi như không có gì tiếc nuối.
Nếu như mẹ còn sống thì ba sẽ càng hạnh phúc hơn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tần Phong đã bưng món ăn cuối cùng ra nói: “Bọn nhỏ, có thể ăn cơm rồi, Minh Trạch đi lấy cốc đi, hôm nay chúng ta uống một chút, chúc mừng con gái và chú đã khỏe lại.”
“Vâng chú ba, cháu đi lấy ngay.”
Dương Minh Trạch cầm rượu quay về rót cho mỗi người đàn ông một ly.
Bọn họ đều là người trưởng thành, đã có thể uống rượu.
Chỉ có điều không thể mê rượu, rất dễ làm trễ nãi chuyện ngày hôm sau.
Khi Tần Phong gắp miếng thịt chiên ướp mắm lên trước thì mọi người mới bắt đầu ăn uống.
Tần Sương nhìn thấy món ăn lâu ngày không được ăn thì nghĩ thầm đồ ăn cha già nấu vẫn là ngon nhất.
Nhất là nồi thịt lợn này, đã lâu rồi cô chưa được ăn.
Vu Viên Viên ăn thịt chiên ướp mắm nói: “Chú ơi, cái món thịt chiên ướp mắm này, ê ẩm ngọt ngào, ăn ngon thật, chú có thể dạy cháu không, sau này quay về cháu cũng muốn làm cho ba mẹ nếm thử.”
Tần Phong uống vui vẻ, cũng trực tiếp trả lời: “Nếu Viên Viên thích như thế thì ngày mai chú sẽ dạy cháu cách làm, đúng lúc chờ đến khi chú đi thì các cháu cũng có thêm một món ăn để thay đổi.”
“Nếu ăn mãi gà rừng hầm, thịt thỏ xào thì cũng có chút ngán.”
Nghe Tần Phong nói vậy thì mọi người đều ngượng ngùng chửi bậy.
Bọn họ cũng không dám nói ăn chán, cả ngày ăn thịt, dù sao thì cũng tốt hơn ăn rau xanh củ cải.
Bọn họ đều là động vật ăn thịt, mấy ngày không ăn thịt thì sẽ khó chịu toàn thân.
Hơn nữa, nếu so sánh cơm nước ở chỗ này với khu thanh niên tri thức thì thật đúng là một cái trên trời một cái dưới đất.
Chỉ có Lục Thần ăn qua tất cả đồ ăn rồi mới mở miệng nói: “Ngay mai lúc chú dạy Viên Viên thì cháu cũng muốn học, nói không chừng về sau không có đường ra thì cháu cũng có thể về nhà làm đầu bếp.”
Lời này của anh ấy không sai, dưới tình huống không biết có khôi phục lại kỳ thi đại học không. Nếu như sau này về thành tìm việc, nếu như có một thân trù nghệ thì sẽ dễ tìm việc làm hơn chút.
Tần Sương nghe thấy lời của Lục Thần thì nuốt đồ ăn trong miệng xuống, nói: “Thanh niên tri thức Lục, một người đàn ông như anh, nấu cơm cả ngày mà không thấy phiền so?”
“Không, tôi cảm thấy, nếu sau này gặp được cô gái mình thích thì tôi sẽ dùng khả năng nấu nướng của bản thân kéo cô ấy về nhà.”
“Không phải mọi người thường nói, nếu muốn giữ được trái tim thì phải nắm được dạ dày trước sao!”
Khóe miệng Tần Sương giật một cái, nghĩ thầm kế sách của người đàn ông này đúng là hay.
Bây giờ đã nghĩ cách sau này cướp vợ về nhà như thế nào.
Chỉ có Hoắc Đình Xuyên và Dương Minh Trạch là một lời khó nói hết nhìn anh ấy.
Bọn họ cũng không muốn xuống bếp đi làm cơm cả ngày, bọn họ muốn tìm một người vợ biết nấu cơm về nhà.
Tiếp đó đều không kìm hãm được mà nhìn Vu Viên Viên.
Mà Vu Viên Viên là người hào phóng, không để ý thấy mình đã bị người khác chú ý.
Chỉ có Tần Sương chú ý tới ánh mắt của hai người.
Nhưng mà chuyện cảm tình này chỉ có thể tùy duyên, cô sẽ không nhúng tay giúp bất kỳ người nào.
Chủ yếu nhất vẫn là xem Viên Viên thích ai.
Nếu như đều không thích thì chỉ có thể nói là bọn họ vô duyên.