Cô ta không có khả năng chiếu cố một người thực vật cả một đời.
Ngay cả bác sĩ cũng nói khả năng tỉnh lại là rất xa vời, cô ta hà tất bởi vì một người không tỉnh lại mà hoang phế một đời.
Hơn nữa ba mẹ của cô ta đã tìm cho cô ta một người tốt hơn, cho nên cô ta không có lý do gì để từ chối.
Hôm nay sang đây thăm anh ta cũng chỉ vì muốn nói lời từ biệt, sau này cô ta sẽ không tới nữa.
Kết quả vừa vào phòng bệnh thì đã thấy Vương Tuyết Mai ở nơi đó bận trước bận sau.
Mặc dù mình không cần, nhưng khi trông thấy những người phụ nữ khác đối xử với anh ấy tốt như thế thì ít nhiều gì trong lòng cũng có chút không thoải mái.
Mà Vương Tuyết Mai thấy Vương Thiến hỏi như vậy thì cũng coi thường nói: “Nếu hai người đã hủy hôn, tôi thích anh ấy thì có vấn đề gì sao?”
“Dù sao thì trước đây khi hai người ở bên cạnh nhau, lần nào tôi cũng cách các người rất xa, chỉ sợ gây phiền phức cho các ngươi.”
“Bây giờ anh ấy là nam chưa lập gia đình, tôi là nữ chưa gả, có gì mà không thể ở chung với nhau?”
“Nếu nói đến người không có tư cách thì đó chính là cô, vì những ngày an nhàn của mình mà đính hôn với người khác, đúng là phải chúc mừng cô đấy.”
“Hy vọng sau khi rời khỏi anh cả Mục, cô vẫn sẽ sống tốt như vậy.”
Trước đây khi Mục Nghiệp Bằng và Vương Thiến ở ben nhau, đúng là cô ta muốn cái gì là sẽ có cái đó.
Anh ta còn hận không thể lấy cả mặt trăng và bầu trời xuống cho cô ta.
Khi đó, toàn bộ người trong khu bộ đội đều hâm mộ Vương Thiến.
Dù sao thì người phụ nữ nào cũng mong muốn nửa kia có mình đều có thể đối xử tốt với mình như thế.
Kết quả doanh trưởng Mục người ta vừa xảy ra chuyện thì nhà Vương Thiến lập tức đi tìm nhà khác.
Mặc dù bọn họ sẽ không nói gì ở trước mặt, nhưng mà ở sau lưng thì nhà họ Vương này đều đã bị đám người mắng chửi chết.
Cũng chỉ có bản thân mấy người đó có cảm giác tốt đẹp, không biết gì khác.
Sau đó, cô ấy xin nghỉ dài hạn, lúc này mới có thể tới chăm sóc anh hùng trong lòng của mình.
Cô ấy cảm thấy, người tốt như vậy, ông trời chắc chắn sẽ không đối xử tệ với anh ta, chỉ cần cô ấy chăm sóc tốt, một ngày nào đó, anh ấy sẽ tỉnh lại.
Dù sao thì ba mẹ của cô ấy cũng là liệt sĩ, trong nhà chỉ còn lại một mình cô ấy, cho dù cô ấy có chăm sóc người thực vật cả đời thì cũng sẽ không có ai ngăn cản cô ấy.
Lúc Mục Nghiệp Kiêu nghe hai người nói chuyện xong thì mới hiểu rõ hai người này có quan hệ thế nào.
Tiếp đó chỉnh sửa quần áo một chút rồi đẩy cửa đi vào.
Mà hai người trong phòng thấy có người trực tiếp đẩy cửa vào thì cũng sợ hết hồn.
Vương Thiến nhìn thấy đây là một đồng chí nữ mình chưa từng gặp,không biết nghĩ tới điều gì mà mở miệng giễu cợt nói: “Thực sự là mới mẻ, không ngờ chỉ là một tên đàn ông tôi không cần mà lại có thể khiến nhiều người tới tre già măng mọc như thế.”
“Nhưng mà tốt xấu gì thì dáng dấp của Vương Tuyết Mai cũng không tệ, cô là một người cao lớn vạm vỡ như thế, chẳng lẽ không biết tự hiểu lấy chính mình sao?”
Mục Nghiệp Kiêu nhìn sắc mặt Vương Thiến nói chuyện, thả hành lý trong tay xuống. Không nói hai lời, cô ấy tát một cái.
Theo một tiếng ‘bốp’.
Cả phòng đều yên lặng.
“Cô... Sao cô dám đánh tôi?”
Vương Thiến không thể tin nhìn người trước mặt.
“Đánh cô đấy, sao anh cả có thể vừa ý được loại người như cô, cô coi nhà họ Mục chúng tôi như chốn không người có phải không? Dám bắt nạt anh cả, để xem tôi có đánh c.h.ế.t cô không.”
Mục Nghiệp Kiêu vừa dứt lời thì lập tức có một cái tát khác xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-113.html.]
Vương Thiến phản ứng lại, muốn phản kháng nhưng sao cô ta có thể là đối thủ của Mục Nghiệp Kiêu được.
Chờ Mục Nghiệp Kiêu đánh đến mệt, hết tức giận thì mới đứng dậy thả Vương Thiến dưới chân ra.
“Phi, tiện nhân không biết xấu hổ, nhanh chóng cút cho tôi, đừng làm ô uế phòng bệnh của anh cả tôi!”
“Oa... Ô ô… Cô bắt nạt người khác, tôi muốn báo cáo lãnh đạo.”
“Cút, muốn cáo trạng thì đi đi, đúng lúc tôi cũng muốn hỏi lãnh đạo của các người, các người đối xử với anh hùng như thế sao?”
Bây giờ cô ấy thực sự tức c.h.ế.t rồi mà.
Nếu không phải nhờ chiến hữu của anh cả thông báo thì cô ấy cũng không biết anh cả bị bắt nạt đến mức này.
Phụ nữ trên thế giới này c.h.ế.t hết rồi sao? Sao lại đi tìm một người trà xanh như vậy về, là muốn cúng bái như tổ tông sao?
Bây giờ cô thực sự hoài nghi mắt của anh cả có vấn đề.
Chờ Vương Thiến khóc lóc chạy ra phòng bệnh, Mục Nghiệp Kiêu mới quay đầu nhìn về phía Vương Tuyết Mai.
Tiếp đó có chút ngượng ngùng nói: “Xin chào đồng chí, em là em gái của Mục Nghiệp Bằng, Mục Nghiệp Kiêu, rất cảm ơn chị đã đến chăm sóc anh cả.”
Nhìn cô gái còn mạnh mẽ hơn cả đàn ông, Vương Tuyết Mai cũng không ngờ tới. Đây lại là em gái ruột của anh cả Mục.
Nếu không phải do tướng mạo của hai người rất giống thì cô ấy còn tưởng đây là em trai của anh ta.
“À... Xin chào, vừa rồi hai chúng tôi nói chuyện, cô nghe hết rồi sao?”
Mục Nghiệp Kiêu gãi đầu một cái, cũng không giấu mà nói thẳng: “Ừ, đã nghe được hết, không ngờ là mắt anh cả mù như thế.”
“Chị gái, em cảm thấy chị rất tốt, chị có muốn làm chị dâu của em không?”
“Chị yên tâm, nếu anh cả không đồng ý thì em sẽ trói người mang đến phòng cưới cho chị.”
Nghe thấy lời này của cô gái nhỏ thì mặt của Vương Tuyết Mai cũng đỏ lên.
Nghĩ thầm tại sao người em gái này lại hổ báo như thế.
Bây giờ đã là thời đại nào rồi mà còn định làm loại chuyện này.
Cho dù cô ấy có thích thì cũng phải chờ người ta chấp nhận thì mới được.
Sau đó nói: “Được rồi, cô gái nhỏ, chuyện của chị và anh trai của em vẫn nên chờ anh trai em tỉnh dậy rồi nói sau.”
“Nhưng mà sao em cũng tới đây? Có người thông báo cho em sao?”
“Chị à, là chiến hữu của anh cả nói cho em biết, có thể là lúc trước em có viết thư cho anh ấy cho nên anh em của anh ấy nhớ kỹ địa chỉ của em.”
“Cũng may là em biết, nếu không thì em cũng không biết anh cả bị bắt nạt đến mức này, Vương Thiến thực sự là không biết xấu hổ, đúng là giống mẹ kế của em, thật xấu xí!”
Sau khi nghe thấy hai chữ mẹ kế thì Vương Tuyết Mai mới nhớ tới mẹ của anh cả Mục đã sớm qua đời, hiện tại ba của anh mới cưới mẹ kế vào cửa. Lập tức hỏi: “Vậy ba của em có biết chuyện của anh cả không?”
“Không biết, em không có gọi điện thoại, còn người khác có gọi điện thoại đến thông báo hay không thì em cũng không biết.”
“Nhưng mà cho dù người ba cặn bã kia có biết thì có lẽ là ông ta cũng không tới.”
“Trước kia anh cả rời nhà tham gia quân ngũ đã đoạn tuyệt quan hệ với ba cho nên dù có thông báo thì ông ta cũng sẽ không quan tâm.”
Vương Tuyết Mai không ngờ mối quan hệ của anh cả Mục với người nhà lại như vậy.
“Cái kia, chị à, tình huống của anh cả em, sẽ không thật sự phải nằm giường cả đời chứ?”
Vân Mộng Hạ Vũ
Mục Nghiệp Kiêu hỏi lần nữa.
Nhìn anh trai có sắc mặt tái nhợt đang nằm trên giường, trong lòng Mục Nghiệp Kiêu rất là khổ sở.