“Anh cả Hoắc, cứ giao chuyện nấu cơm cho tôi, anh đi nghỉ ngơi đi.” Hoắc Đình Châu thấy Lục Thần nói như vậy thì cũng không ngẩng đầu mà trả lời: “Tôi tự làm chuyện này được, cậu đi nấu bữa sáng cho mọi người đi, chờ lát nữa đi hầm cho Sương Sương một con gà.”
Mặc dù tay nghề của anh cũng tốt nhưng nếu so sánh với Lục Thần thì đúng là không nấu ngon bằng anh ấy.
Anh cũng đã nghĩ kỹ, chờ sau khi trở về, anh nhất định sẽ siêng năng học tập nấu ăn.
Anh nhất định phải nắm chặt được dạ dày của vợ.
Mà Lục Thần thấy anh nói như vậy thì cũng không nói gì thêm nữa.
Sau khi nấu hết đồ ăn sáng của bọn họ thì đi lấy một cái nồi đất sạch sẽ, chuẩn bị hầm canh gà cho Tần Sương.
Đương nhiên, vào lúc anh ấy nấu cơm, Hoắc Đình Châu cũng ở bên cạnh vụng trộm học nghệ.
Mãi đến khi nấu cháo xong thì Hoắc Đình Châu mới bưng cháo ra ngoài.
Hoắc Đình Xuyên thấy anh cả tự mình xuống bếp nấu cơm cho chị Sương thì trong lòng liền hâm mộ không thôi.
Cậu ấy đã lớn như vậy nhưng mà chưa từng được ăn cơm mà anh cả làm.
Nhưng mà vừa nghĩ tới chị Sương bị thương thì chút cảm giác hâm mộ này liền biến mất.
Bây giờ cậu ấy chỉ hi vọng chị Sương có thể sớm ngày khôi phục.
Mà trong phòng, sau khi Tần Sương uống xong một bát cháo thì mới cảm thấy cuối cùng mình vẫn còn sống.
Chỉ là có chút chưa no.
“A Châu, em còn muốn ăn, còn gì nữa không?”
Hoắc Đình Châu biết khẩu vị của cô, chắc chắn là không đủ no với chút cháo này, nói: “Ngoan, Lục Thần đã hầm canh gà cho em, chờ canh gà nấu xong thì chúng ta sẽ ăn thịt.”
“À, được rồi.”
Mặc dù vẫn còn có chút đói, nhưng mà vẫn có thể đợi một chút.
Tiếp đó hỏi: “A Châu, có phải là chiều nay anh sẽ đi không?”
“Ừ, khoảng ba giờ chiều thì anh sẽ đi, lần này anh ra ngoài không lâu, cho nên lúc anh không có ở đây, em phải chiếu cố tốt cho chính mình.”
“Nếu như cần chân chạy vặt thì cứ bảo Hoắc Đình Xuyên đi, nếu trong nhà có chuyện tốn sức thì cứ để thằng bé làm.”
“Quan trọng nhất là, sau này em cách xa thằng bé một chút, anh luôn có cảm giác là thằng bé khắc em.”
“Nếu như còn có một lần nữa thì anh nhất định sẽ chuyển nó ra thật xa.”
Không phải là anh mê tín, mà do hai lần cô bị thương đều liên quan đến thằng nhóc này, không nghĩ nhiều là không thể nào.
Mà Tần Sương nghe anh nói xong thì cười ‘haha’.
“A Châu, anh nói em trai mình như thế mà được hả?”
“Nhưng mà anh yên tâm, sau này nếu em đi ra ngoài với em trai anh thì em sẽ thật cảnh giác.”
Cô cũng không muốn bị thương vì nhóc con kia nữa, bằng không thì không chỉ có Hoắc Đình Châu tức giận mà ngay cả chính cô cũng phát điên.
Hai người trò chuyện một hồi thì Hoắc Đình Châu liền để Tần Sương ngủ trước.
Dù sao thì người mất nhiều m.á.u cũng phải ngủ nhiều thì mới có thể khôi phục một chút.
Tiếp đó đóng kỹ cửa phòng đi ra phòng khách.
Bây giờ thời tiết đang lạnh dần, bọn họ đã không còn ăn cơm ở ngoài sân nữa.
Thấy Hoắc Đình Châu tới, Dương Minh Trạch trực tiếp hỏi: “Em gái tôi khỏe lên chút nào chưa?”
“Đã khỏe hơn nhiều, chờ đến khi dưỡng khí huyết thêm chút nữa thì sẽ không sao, nhưng mà gần đây cũng không thể đi làm việc, lát nữa nhớ xin phép nghỉ cho cô ấy.”
“Ừ, tôi sẽ xử lý tốt chuyện này, dù sao thì em gái cũng có nhiều công điểm như vậy, cũng không thiếu chút điểm này.”
Toàn bộ người trong thôn đều không có một ai vượt qua em gái của anh ấy.
Làm việc không được, đánh nhau không được, dù sao thì cũng không làm được chuyện gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-112.html.]
Trong mắt anh ấy, em gái lợi hại nhất.
Chờ đến khi ăn sáng xong, Vu Viên Viên cũng nhờ Dương Minh Trạch hỗ trợ xin phép nghỉ rồi quay về ngủ tiếp.
Nếu không phải là vừa rồi Hoắc Đình Châu ở trong phòng thì cô ấy đã sớm quay về đi ngủ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhịn một đêm, bây giờ hai mí mắt của cô ấy cũng đang đánh nhau.
Mà buổi sáng, Hoắc Đình Châu không nhìn thấy ba vợ, chắc hẳn là đã chăm sóc Sương Sương, một đêm ngủ không ngon.
Sau đó bảo Lục Thần để lại một phần đồ ăn sáng trong nồi rồi bảo bọn họ đi làm.
Anh nhìn vào đồng hồ, nghĩ bọn họ đều đang ngủ cho nên cầm theo lưỡi búa đi trên núi.
Anh còn nhớ mình còn chưa làm xong việc mà ba vợ giao cho.
Một bên khác, mấy người Hoắc Đình Xuyên vừa đến chỗ làm việc. Thôn dân trong thôn liền bắt đầu nói chuyện phiếm.
“Thanh niên tri thức Hoắc, thanh niên tri thức Tần còn ổn chứ?”
“Nghe nói thanh niên tri thức Tần bị thương vì cứu cậu, rốt cuộc là có phải không?”
“Thanh niên tri thức Hoắc, không phải anh cả cậu làm lính sao? Lợi hại như vậy, tại sao thanh niên tri thức Tần còn bị thương?”
“Thanh niên tri thức Hoắc...”
Nghe đám người lao nhao, đầu của Hoắc Đình Xuyên càng lúc càng lớn. Tiếp đó có chút bực bội nói: “Chị Sương của tôi còn rất tốt, chỉ là hôm qua không cẩn thận, mọi người mau đi làm việc đi.”
Cậu ấy thật sự sợ những người nông dân này.
Chỉ cần trong thôn có một chút gió thổi cỏ lay thì bọn họ nhất định sẽ hỏi thăm ngọn nguồn, hỏi thăm tinh tường.
Nhưng mà, quả dưa lớn nhất trong thôn vẫn là nhà Chu Đình Đình.
Bởi vì con gái gây chuyện cho nên tối hôm qua nhà họ Chu vô cùng ồn ào.
May là trước đây phân nhà sớm, nếu không nhà họ Chu thực sự sẽ tan.
Cũng không biết hai người lớn nhà họ Chu nghĩ như thế nào.
Con trai nhà mình thì không quan tâm không hỏi, nhưng lại bởi vì thứ hàng bồi thường mà muốn c.h.ế.t muốn sống.
Sáng nay mấy người con dâu của nhà họ Chu vừa về đến liền làm ầm trong nhà lớn một trận.
Chỉ vì Chu Đình Đình làm chuyện ngu xuẩn mà thôn dân xung quanh đều biết.
Nhà mẹ đẻ bọn họ sợ phiền toái cho nên đã đuổi người đi từ sáng sớm.
Nhưng mà, mấy người Hoắc Đình Xuyên cũng không quan tâm đến chuyện này, chỉ cần địch nhân không có cơ hội trở mình là cậu ấy yên tâm.
Mà lúc này, Mục Nghiệp Kiêu vừa ngồi xe lửa xuống xe thì lập tức đi đến bệnh viện được ghi trên giấy.
Chỉ có điều, khi cô ấy vừa tìm được phòng bệnh, còn chưa đi vào thì đã nghe thấy tiếng hai cô gái nói chuyện.
“Vương Thiến, không phải trong nhà cô hủy hôn rồi sao? Tại sao lại không biết xấu hổ mà tới đây?”
“Chẳng lẽ là hối hận rồi sao?” Vương Tuyết Mai nhìn thấy gương mặt của Vương Thiến liền hết sức tức giận.
Nếu không phải trước đây là anh cả Mục thích cô ta thì cô ấy cũng sẽ không chắp tay nhường người mình thích cho người khác.
Kết quả người vừa xảy ra chuyện, nhà họ Vương liền không kịp chờ đợi mà từ hôn.
Bởi vì chuyện này mà người của toàn bộ quân khu đều nói anh cả Mục vô cùng đáng thương.
Người vẫn còn đang hôn mê mà hôn thê đã từ hôn rồi đính hôn với người khác.
Nếu không phải cô ấy ở đây chăm sóc anh ấy cả ngày thì anh ấy có thể là doanh trưởng đáng thương nhất trong lịch sử.
“Vương Tuyết Mai, cô lấy thân phận gì mà nói với tôi như thế, chẳng lẽ cô thích anh ta sao? Sao cô có thể không biết xấu hổ như thế, chúng tôi vừa mới từ hôn mà cô đã cấp bách tự đề cử mình như thế rồi sao?”
“Hay là cô đã sớm ngấp nghé người đàn ông của tôi?”
Vương Thiến vốn cũng không muốn tới, nhưng đúng là trước đây hai người rất ân ái, nhưng mà ân ái thì có ích lợi gì.