Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 107

Cập nhật lúc: 2025-03-31 21:13:05
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chu Đình Đình, không ngờ các người ác độc như vậy, lại muốn g.i.ế.c Lý Ngọc để tôi cõng nồi, đúng là các người đủ ác độc.”

“Hoắc Đình Xuyên tôi bị cô để mắt tới, đúng là xui xẻo tám đời!”

“Thế mà anh không ngất?” Chu Đình Đình thấy Hoắc Đình Xuyên đứng dậy thì cũng bị dọa lùi về sau mấy bước.

Lúc này Tần Sương và Hoắc Đình Châu đi ra từ trong rừng.

Nhìn hai người làm ác, Tần Sương giễu cợt nói: “Ban ngày ban mặt, thế mà dám g.i.ế.c người giá họa, xem ra các người đã từng làm ra không ít loại chuyện này?”

“A Châu, hẳn là nên đưa hai người này vào tù để người ta điều tra kỹ một chút, nhất là người đàn ông này.”

Nói xong còn chỉ chỉ vào người đàn ông được gọi là anh Mãnh.

Có thể nói người nói g.i.ế.c người liền g.i.ế.c người, vừa nhìn là biết đã dính mạng người vào tay.

Nếu còn là người mới thì không thể nào bình tĩnh như thế.

Mà Chu Đình Đình thấy mọi chuyện bị bại lộ thì lập tức quay người chạy trốn.

Sao Tần Sương có thể để cục u ác tính này tiếp tục tiêu dao, cô ném một cục đá đi, Chu Đình Đình lập tức đau đầu gối, trực tiếp quỳ xuống.

Anh Mãnh thấy thế, vừa xoay người muốn chạy trốn thì lại bị Hoắc Đình Châu gạt ngã khiến anh ta nằm sấp không dậy nổi.

Lúc này Lý Ngọc phản ứng lại thì cũng hoảng sợ, chảy đầy mồ hôi lạnh.

Vừa rồi bản thân mình suýt chút nữa là đã đi chầu Diêm Vương.

Bảo sao hai người này lại bảo anh ta đừng gấp, hóa ra là muốn anh ta trở thành kẻ c.h.ế.t thay.

“Thanh niên tri thức Tần, chuyện này tôi sai rồi, không nên lừa gạt thanh niên tri thức Hoắc tới đây, tôi không muốn g.i.ế.c người, cầu xin các người tha cho tôi có được không?”

Anh ta thật sự hối hận, nếu sớm biết thì anh ta đã không làm chuyện thất đức chỉ vì ba mươi tệ.

Nhất là bởi vì việc này mà thiếu chút mình cũng mất mạng, bây giờ anh ta hối hận đến mức ruột gan gần như xanh mét.

Mà Tần Sương nhìn Lý Ngọc một cái, cong môi nói: “Đợi lát nữa đi làm nhân chứng, lên án hai người bọn họ g.i.ế.c người, còn về anh, giáo dục 7 ngày thì sẽ được thả ra, dù sao thì bản thân cũng phải có trách nhiệm với việc mình từ làm ra.”

Nghe thấy lời của Tần Sương thì Lý Ngọc có thở phào một hơi.

Nghĩ thầm 7 ngày thì 7 ngày, dù sao thì cũng tốt hơn bị đưa đến trại cải tạo.

Còn về chuyện lên án, anh ta rất sẵn sàng, dù sao thiếu chút nữa thì mình đã chết, anh ta cũng sẽ không bỏ qua cho loại người ác độc này.

Nếu như không trực tiếp đè c.h.ế.t bọn họ mà để mấy người này đi ra ngoài thì chắc chắn sẽ bọn họ sẽ tìm anh ta gây phiền phức.

Anh ta cũng không phải người ngu, trong lòng rất hiểu.

Lúc này Chu Đình Đình đột nhiên mắng: “Hoắc Đình Xuyên, tên đàn ông chó này, anh c.h.ế.t không yên lành, cho dù Chu Đình Đình tôi làm quỷ thì cũng sẽ không tha cho anh!”

“Muốn tôi ngoan ngoãn đến cục cảnh sát, các người nằm mơ giữa ban ngày!”

Cô ta vừa dứt lời thì lập tức giơ cây s.ú.n.g ngắn từ trong tay ra.

Tần Sương thấy thế thì không kịp nghĩ nhiều, hét lớn một tiếng: “Cẩn thận!”

“Phanh!”

“Sương Sương!”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Chị Sương!”

“Thanh niên tri thức Tần!”

Tần Sương nghe thấy tiếng hét sợ hãi của đám người thì đột nhiên phát hiện thắt lưng mình có chút đau.

Khi có mùi m.á.u tươi nhàn nhạt tỏa ra thì Tần Sương mới chửi mắng một tiếng: “Thật là sơ suất, bỏ đi!”

Vậy mà cô lại không tránh thoát, bản thân trở nên rác rưởi như vậy từ lúc nào!

Hoắc Đình Châu nghe thấy tiếng s.ú.n.g thì cũng bị dọa đến mất hồn.

Anh run rẩy đi đến trước mặt Tần Sương: “Sương Sương, bị thương ở đâu? Bây giờ anh sẽ đưa em đi bệnh viện, đừng sợ, có anh ở đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-107.html.]

Tần Sương che lấy vị trí vết thương bên cạnh eo: “Không có việc gì, chỉ có một viên đạn mà thôi, không c.h.ế.t được.”

“Anh mau thu khẩu s.ú.n.g lại, bây giờ đưa hai người này đi đến cục cảnh sát, lập tức lập tức!”

“Nhất định phải điều tra nghiêm ngặt người đàn ông này, Chu Đình Đình không thể nào có s.ú.n.g ngắn.”

“Được được được, bây giờ sẽ đưa đi, bây giờ chúng ta liền xuống núi!” Hoắc Đình Châu thấy em trai còn đứng sững sờ ở nơi đó thì cũng có chút tức giận: “Hoắc Đình Xuyên, mau trói người lại, đừng để người tự sát!”

Nghe anh cả gầm thét, Hoắc Đình Xuyên lập tức tỉnh táo lại.

“Anh cả, bây giờ em sẽ làm ngay, chắc chắn hoàn thành nhiệm vụ.”

Bây giờ cậu ấy nhìn thấy ánh mắt g.i.ế.c người của anh cả thì trái tim cũng bị dọa cho nhảy ra.

Bởi vì chuyện của cậu ấy mà chị Sương bị thương, cũng không trách anh cả muốn g.i.ế.c người!

Lý Ngọc càng vì mạng sống mà giúp đỡ Hoắc Đình Xuyên trói hai người.

Vì không để hai người bọn họ tự sát, Hoắc Đình Xuyên còn cởi bít tất cả mình nhét vào miệng của hai người.

Anh Mãnh thấy thế thì dùng sức giãy giụa.

Bây giờ anh ta cũng hối hận muốn chết, vốn cho rằng là chuyện nhỏ, kết quả lại biến thành thế này, nếu như bị đưa vào tù thì chắc chắn là anh ta không có khả năng ra ngoài.

Quả nhiên hồng nhan họa thủy, thật mẹ nó không nói sai mà.

Bây giờ anh ta thực sự muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Chu Đình Đình.

Nhất là người đàn bà này còn lấy s.ú.n.g lục của anh ta, cho dù bây giờ có giải thích như thế nào thì cũng không rõ được.

Theo Hoắc Đình Châu ôm Tần Sương xuống núi nhanh chóng, đi đến ô tô của mình rồi đặt Tần Sương lên trên xe.

“Sương Sương, em cố gắng chịu chút, chúng ta sẽ nhanh chóng tới bệnh viện, em tuyệt đối đừng ngủ!”

“Ừ, em sẽ cố gắng, anh mau lên!”

Lúc này sắc mặt của Tần Sương đã có chút tái nhợt, chủ yếu là do mất m.á.u hơi nhiều.

Nếu không phải là biết đạn chỉ đ.â.m vào trong thịt thì cô cũng hoài nghi có phải mình sắp ngỏm rồi không.

Vừa nghĩ tới bởi vì em rể Hoắc Đình Xuyên mà mình đã phải chịu s.ú.n.g b.ắ.n hai lần thì cô cũng có chút im lặng.

Hiện tại cô cũng có chút hoài nghi, có phải là cậu ấy khắc cô không!

Ô tô nhanh chóng lái ra khỏi thôn, Hoắc Đình Xuyên cũng dẫn theo hai tội phạm g.i.ế.c người xuống.

Nhìn thấy Vu Viên Viên đi cắt cỏ cho lợn về thì trực tiếp hô: “Viên Viên, giúp tôi đi tìm đại đội trưởng, đã bắt được hai tội phạm g.i.ế.c người, chị Sương trúng đạn còn đang đến bệnh viện.”

Nghe thấy mấy chữ trúng đạn, bị thương thì Vu Viên Viên cũng sững sờ.

“Cậu nói gì? Ai bị thương?”

“Chị Sương bị thương, anh cả tôi đã lái xe đến bệnh viện, cô mau đi tìm đại đội trưởng, thuận tiện đi báo công an giúp tôi, nhanh đi!”

Nghe xong lời của Hoắc Đình Xuyên, cuối cùng Vu Viên Viên cũng hiểu rõ ràng. Tiếp đó cũng không để ý đến chuyện khác mà vứt bỏ rổ trong tay chạy về phía đại bộ hộ.

Cô ấy vừa chạy, vừa lo lắng cho Sương Sương, cũng không biết bị thương như thế nào. Cho đến khi tìm được đại đội trưởng, cô ấy nhanh chóng nói xong rồi trực tiếp về nhà đi xe đạp đến huyện thành.

Tần Phong thayas đứa nhỏ này hùng hùng hổ hổ, cũng chưa kịp hỏi thì đã thấy Vu Viên Viên biến mất như một làn khói.

Mà lúc đại đội trưởng dẫn người tìm được Hoắc Đình Xuyên thì nhìn thấy có hai người bị trói, ông ấy có hơi cau mày nói: “Đây là có chuyện gì? Ai g.i.ế.c người?”

“Đại đội trưởng, không biết Chu Đình Đình lấy đâu ra s.ú.n.g ngắn muốn g.i.ế.c cháu, kết quả chị Sương cứu cháu cho nên đã bị thương, anh cháu đã lái xe đưa chị ấy đến bệnh viện.”

“Cho nên lần này, coi như Chu Đình Đình là người trong thôn thôn thì đại đội trưởng cũng không thể bao che cho cô ta.”

Mấy người đại đội trưởng nghe xong lời của Hoắc Đình Xuyên thì đều hít sâu một hơi.

Nghĩ thầm, từ lúc nào mà lòng can đảm của con búp bê nhà họ Chu trở nên can đảm như vậy?

Ngay khi đại đội trưởng định đáp lại thì không biết Tần Phong đã đến từ lúc nào...

Nhìn hai người bị trói dưới đất.

Tần Phong nghi ngờ nói: “Đây là có chuyện gì? Con gái chú và anh cả cháu đâu?”

Loading...