Tần Phong đỡ cháu trai lớn lắc lư đi về phòng rồi trực tiếp nằm ở trên giường ngủ thiếp đi.
Khi mặt trăng treo lên thật cao thì bỗng có một chiếc xe hơi nhỏ từ từ đi qua cửa thôn lái vào trong thôn.
Hoắc Đình Châu vừa đến cửa thôn thì lập tức dừng xe, anh không muốn để người khác biết buổi tối có người vào thôn.
Tiếp đó chờ đến khi đi đến cửa nhà Tần Sương.
Anh không hề nghĩ ngợi mà trực tiếp leo tường nhảy thẳng vào.
Anh cẩn thận từng li từng tí, quan sát hoàn cảnh xung quanh một chút rồi mới chuẩn bị cạy cửa để cho Sương Sương một bất ngờ.
Kết quả, ngay khi Tần Sương mở mắt, phát giác thấy có người tới thì không đợi cô đứng dậy ra ngoài xem xét, chỉ nghe thấy từ sát vách truyền đến tiếng…
“Cmn!”
“Kẻ trộm lớn mật, vậy mà còn đến trộm đồ của lão tử, để xem lão tử có đánh c.h.ế.t mày không!”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Ai?”
Dương Minh Thần nghe thấy chú ba hét lớn thì cũng tỉnh giấc ngay lập tức.
“Các người là ai? Sương Sương của tôi đâu? Các người đưa Sương Sương của tôi đi đâu rồi, mau thả người.”
Hoắc Đình Châu vốn định cho cô vợ nhỏ một bất ngờ, kết quả bây giờ lại hú hồn hú vía.
Thiếu chút dọa cho anh bay mất hồn.
“Tôi nhổ vào, cậu là ai? Hơn nửa đêm cạy cửa nhà người khác, xem xét cũng không phải là thứ gì tốt.” Tần Phong vừa gầm rú, vừa ra tay với Hoắc Đình Châu.
Mà Hoắc Đình Châu cũng không cam lòng tỏ ra yếu kém.
“Tôi còn chưa hỏi các người là ai? Tại sao lại ở trong phòng đối tượng của ta?”
Nghe hai người nói chuyện, Dương Minh Thần như biết người này là ai.
Nhưng mà cho dù có biết thì anh cũng không tránh được trận đánh này.
Tiếp đó, anh ấy cũng đi xuống giường lao vào trận chiến.
“Tên trộm lớn mật, ăn một quyền của lão tử đi.”
Theo tiếng ‘bùm bụp’ không ngừng, 3 người đánh thành một đoàn.
Cho dù chân của Tần Phong có bị thương thì ông ấy cũng có thể dùng nạng để hổ sinh phong.
Bởi vì gian phòng nhỏ cho nên Hoắc Đình Châu cứng ngắc ăn phải mấy gậy của bọn họ.
Ngay cả bàn đọc sách của Tần Sương cũng rơi lả tả dưới mặt đất.
Động tĩnh lớn như vậy, ngay cả Vu Viên Viên cũng bị đánh thức.
“Sương Sương, có trộm đến à?”
“Không có việc gì, cậu cứ ngủ đi, đều là người nhà mình.”
Tần Sương nói xong thì lập tức mặc quần áo tử tế đi ra ngoài, tiếp đó hét lớn một tiếng: “Hoắc Đình Châu dừng tay!”
Nếu tiếp tục đánh nữa thì căn nhà này cũng sẽ bị ba người bọn họ phá hủy.
Đây là chuyện gì chứ.
Nghe thấy tiếng của Tần Sương, Hoắc Đình Châu lập tức rời khỏi gian phòng.
Trông thấy cô gái mình nhớ nhung thì anh trực tiếp ôm chặt lấy đối phương nói: “Sương Sương em không có việc gì là tốt, làm anh sợ muốn chết. Hai người đàn ông trong phòng của em là ai? Em tìm chó sau lưng anh đúng không?”
Tần Sương liếc mắt: “Nhìn anh mới giống chó, buông em ta, em cũng sắp bị anh ghìm c.h.ế.t rồi.”
“Sương Sương, anh rất nhớ em, để anh ôm một chút đi.”
Hoắc Đình Châu vừa mới dứt lời thì chỉ thấy Tần Phong đi tới quát: “Tên trộm, thả con gái tôi ra, mẹ nó, tôi đánh c.h.ế.t tên chó c.h.ế.t này.”
“Thả em gái tôi ra, cái tên không biết xấu hổ này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-101.html.]
Nghe hai người gầm thét, lúc này Hoắc Đình Châu mới buông Tần Sương ra, đứng ở sau lưng cô hỏi: “Bọn họ là ai? Sao người nhà em tới mà không nói cho anh biết.”
Tần Sương nhìn thấy gương mặt tức giận của ba và anh trai thì cũng bất đắc dĩ nói: “Bây giờ mọi người đừng đánh nữa, đều là người nhà mình, nhìn chuyện tốt mọi người làm xem, căn phòng này của con cũng sắp bị mọi người phá hủy rồi.”
“Còn nữa, Hoắc Đình Châu, đêm hôm khuya khoắt anh tới mà không biết gõ cửa sao? Đây là có chuyện gì chứ!”
“Anh cũng không ngờ là như vậy, không phải vì anh muốn tạo niềm vui bất ngờ cho em sao, ai biết lại như vậy.” Hoắc Đình Châu có chút lúng túng trả lời.
Nếu như anh biết Sương Sương không ở trong phòng thì anh cũng sẽ không hành động trực tiếp như thế.
Mà anh còn chưa dứt lời thì Tần Phong càng tức giận nói: “Cậu chính là đối tượng của con gái tôi? Đêm hôm khuya khoắt mà dám xông vào khuê phòng, cậu muốn c.h.ế.t sao?”
Lúc này an tĩnh lại, nghe thấy hai chữ con gái, Hoắc Đình Châu lập tức cảm thấy không lành. Lập tức hỏi: “Sương Sương, đây không phải là ba chứ? Sao ông ấy lại ở đây? Đến đây lúc nào? Tại sao anh lại không biết gì cả?”
“Ba cái đầu nhà cậu, ông đây không có con trai, bớt lôi kéo làm quen ở chỗ này đi, tôi nói cho cậu biết, chuyện này còn chưa xong đâu!”
Tần Phong chưa thấy qua ai không biết xấu hổ như vậy, biết rõ mình đang tức giận, vậy mà còn gọi ba.
Đến cùng thì con gái đã tìm được thứ gì về mà lại mặt dày như thế!
Ngay cả Dương Minh Thần cũng nói: “Em gái, nhìn người đàn ông này cũng không phải người đứng đắn, anh thấy hay là hai người chia tay đi, sau này anh sẽ giới thiệu người tốt hơn cho em.”
Nghe thấy hai từ chia tay, Tần Sương còn chưa lên tiếng thì Hoắc Đình Châu đã đen mặt nói: “Anh cả, tình cảm của em và Sương Sương rất tốt, anh không nên làm chuyện thất đức như vậy.”
“Phá hủy nhân duyên của người khác cũng không phải chuyện anh cả nên làm!”
“...”
Dương Minh Thần rất muốn đánh c.h.ế.t cẩu vật này.
Tại sao da mặt của anh lại dày như thế.
Cái này còn chưa kết hôn mà đã dám nói những lời này, hoàn toàn không để người anh vợ là anh ấy vào mắt mà!
Cuối cùng vẫn là Tần Sương nói: “Mọi người đi ra sân cho tỉnh táo chút, em đi dọn phòng trước rồi chúng ta nói chuyện sau.”
Cô cũng mặc kệ ba người bọn họ mà tự cầm đèn pin đi vào gian phòng của mình.
Nhìn gian phòng hỗn độn. Tần Sương bỗng cảm thấy đau đầu.
Bàn và ghế đang lành lặn, bây giờ đã hoàn toàn biến thành xác chết, còn cụt hết chân.
Cô để chiếc đèn pin qua một bên rồi bắt đầu xử lý số rác rưởi này.
Nếu bây giờ không dọn thì chắc chắn là buổi tối ba của cô sẽ bị trượt chân.
Cơ thể vốn đã nửa tàn phế, nếu bây giờ còn ngã nữa thì có lẽ sẽ tàn phế toàn bộ.
Mà ba người đang ngồi ngoài sân lúc này lại đang mắt lớn trừng mắt nhỏ, ai cũng không nói lời nào.
Bây giờ bọn họ rất cần chút thông tin về tình trạng trước mắt.
Nhất là Hoắc Đình Châu, bây giờ sau khi tỉnh táo lại, anh lúng túng đến mức có để đào ra một mẫu đất.
Nghĩ thầm, lần đầu tiên gặp phụ huynh mà đã làm ra chuyện như vậy, nếu như truyền đi thì chẳng phải là anh sẽ bị người ta cười c.h.ế.t sao.
Nhất là thái độ vừa rồi của ba vợ, anh luôn cảm thấy ông ấy có chút lạnh lùng với mình.
Biện pháp duy nhất để anh vãn hồi lại cục diện lúc này chính là nũng nịu giả sợ, để vợ nhỏ mềm lòng, nói chuyện giúp anh.
Còn về anh cả vợ thì anh hoàn toàn không sợ, dù sao thì mấy kiểu anh vợ gì đó cũng đều là giống loài đáng ghét.
Chỉ cần không tìm anh gây sự thì anh sẽ coi như không nhìn thấy.
Đến khi cả ba người đều đã tỉnh táo thì Tần Sương cũng mang theo rác rưởi đi ra.
Cũng may là Vu Viên Viên biết ai đến tìm cho nên không đi ra.
Nếu không thì chút chuyện này sẽ khiến nhà bọn họ rất mất mặt.
Cô nhìn lướt qua 3 người, lạnh nhạt nói: “Ba người, ngày mai, cho dù là ai bỏ tiền ra thì cũng phải mua lại một bộ bàn ghế mới cho con.”
“Phòng ốc hỏng hóc cũng cần được sửa lại.”