BỊ TIỂU TAM SA THẢI, TÔI KHIẾN CẢ CÔNG TY PHÁ SẢN - 2

Cập nhật lúc: 2026-05-02 10:55:36
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà là những con , khi còn ở vị trí cao thì cung kính gọi một tiếng “An tổng”, còn lúc rơi xuống gửi đến những lời hỏi han giả tạo, ẩn đó là sự tò mò đầy hứng thú.

 

cần kiểu quan tâm như , càng trở thành đề tài để họ bàn tán.

 

Khi chặn đến cuối cùng, điện thoại bỗng reo lên.

 

Là Thư ký Trịnh gọi tới: “An tổng, Trình tổng bảo hỏi chị, dự án 6 tỷ tệ của khu vực Hoa Nam, tài liệu vẫn đang ở chỗ chị đúng ?”

 

đáp ngắn gọn: “.”

 

tiếp lời: “Vậy phiền chị bàn giao cho trong hôm nay.”

 

lạnh nhạt: “Dự án đó thuộc danh mục tài sản của công ty, mà là nguồn khách hàng cá nhân của . nghĩa vụ bàn giao.”

 

Đầu dây bên im lặng chừng hai giây, Thư ký Trịnh : “Vâng, sẽ chuyển lời cho Trình tổng.”

 

Cúp máy, ném điện thoại thùng carton, ôm thùng rời khỏi phòng.

 

Dọc hành lang, vài đồng nghiệp bắt gặp liền vội vàng rẽ sang hướng khác, tránh né như tránh điều xui xẻo.

 

Khi cửa thang máy mở , bên trong là chị Vương, Giám đốc Tài chính.

 

Chị ở công ty hơn hai mươi năm, là cũ của bố Trình Mặc Hàn.

 

Thấy ôm thùng đồ, chị khựng trong giây lát : “Tiểu An, em đừng quá buồn.”

 

mỉm nhẹ: “Chị Vương, em buồn.”

 

Chị định thêm gì đó, nhưng thôi, cuối cùng chỉ một câu: “Vậy em giữ gìn nhé.”

 

Thang máy xuống đến tầng một, bước ngoài.

 

Cô lễ tân ngoài sảnh thấy liền cúi gằm mặt, giả vờ chăm chú sắp xếp tài liệu.

 

ôm thùng carton qua cửa xoay, bên ngoài trời xám xịt, những hạt mưa bắt đầu rơi lất phất.

 

mang ô, nép mái hiên một lúc, nhưng mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn.

 

Không ai mang ô cho .

 

ôm thùng, bước thẳng cơn mưa.

 

Thùng carton nhanh ch.óng thấm nước, các góc bắt đầu mềm nhũn.

 

Áo sơ mi dính c.h.ặ.t , đôi giày cao gót sũng nước lạnh.

 

bộ qua ba con phố, dừng một cửa hàng tiện lợi, mua một ly Americano nóng.

 

bỏ cà phê nửa năm , bác sĩ dày , nên uống nữa.

 

Ngay lúc chuẩn nhấp ngụm đầu tiên, điện thoại chợt reo lên.

 

Là Trình Mặc Hàn.

 

hai chữ “Ông xã” màn hình, nước mưa rơi xuống dòng chữ trở nên nhòe .

 

bắt máy.

 

Điện thoại đổ chuông bảy hồi tự tắt.

 

Ngay đó, gọi thứ hai.

 

vẫn để mặc.

 

Đến thứ ba, mới nhấc máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-tieu-tam-sa-thai-toi-khien-ca-cong-ty-pha-san/2.html.]

 

Anh lên tiếng: “An Hạ, chuyện dự án, Thư ký Trịnh với cô chứ?”

 

Giọng điềm nhiên đến lạnh lẽo, như thể chỉ đang giao việc cho một cấp .

 

Đó cách một chồng chuyện với vợ, mà là giọng của một Tổng Giám đốc đối thoại với nhân viên cho nghỉ.

 

đáp: “Nói .”

 

Anh tiếp: “Đó là khách hàng do bố để , chỉ việc với nhà họ Trình. Cô giao tài liệu , công ty sẽ bồi thường cho cô một khoản.”

 

hỏi: “Bao nhiêu?”

 

Anh dừng : “Cô cứ đưa con .”

 

bình thản: “ lấy vị trí của .”

 

Anh bật , tiếng mang theo sự mỉa mai hề che giấu: “An Hạ, cô còn là Phó Chủ tịch nữa. Đây là quyết định Hội đồng Quản trị thông qua.”

 

đáp , từng lời rõ ràng: “Trước khi qua đời, bố dặn rõ, vị khách đó chỉ việc với . Anh ? Vì ông hiểu rõ, căn bản thể xử lý đó. Người là sư thúc của , mối quan hệ do chính gây dựng và giữ gìn. Ông nhận nhà họ Trình, ông chỉ nhận .”

 

Đầu dây bên rơi im lặng.

 

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, cửa hàng tiện lợi, ly cà phê trong tay nguội lạnh từ lúc nào.

 

ném thẳng ly cà phê thùng rác, giọng trầm xuống: “Trình Mặc Hàn, khi để Lục Nhã Ninh sa thải , từng nghĩ đến dự án ?”

 

Anh đáp: “Đó là quyết định của công ty.”

 

bật nhạt: “Được, quyết định của công ty. Vậy giờ lấy tư cách cá nhân cho , dự án đang trong tay , sẽ giao cho công ty, càng giao cho Lục Nhã Ninh. Nếu các năng lực, thì tự tìm khách hàng mà ký hợp đồng.”

 

Nói xong, cúp máy, tiện tay chặn luôn của .

 

Nhân viên cửa hàng tiện lợi hé đầu , lẽ thấy bộ dạng giữa mưa gọi điện của trông chẳng khác gì một kẻ mất trí.

 

ôm thùng carton ướt sũng, lặng lẽ giữa màn mưa.

 

Năm năm hôn nhân, ba năm giữ vị trí Phó Chủ tịch, đến cuối cùng thậm chí nổi một chiếc ô.

 

cũng chẳng .

 

vẫn còn dự án đó.

 

Đó là con át chủ bài của , cũng là thứ duy nhất còn trong tay.

 

vẫy một chiếc taxi, địa chỉ về nhà.

 

Tài xế liếc qua gương chiếu hậu, lẽ bộ dạng ướt sũng của khiến ông thấy quá thê t.h.ả.m, nhưng ông hỏi gì, chỉ lặng lẽ bật sưởi.

 

Ngồi trong xe, mở điện thoại, danh bạ một lượt.

 

Hơn hai trăm liên lạc, giờ chặn , chỉ còn hơn ba mươi .

 

Những cái tên còn đều liên quan đến công ty, là bạn học đại học, đồng nghiệp cũ, và vài bạn thực sự thiết.

 

Một cô bạn nhắn tới: “Nghe đuổi ?”

 

trả lời: “Ừ.”

 

nhắn : “Tối nay ngoài uống chút ?”

 

đáp: “Được.”

 

chốt ngay: “Vậy 7 giờ, chỗ cũ nhé.”

 

Loading...