Bị Phản Bội, Ta Lại Quyết Làm Giàu - Chương 75

Cập nhật lúc: 2024-12-08 21:29:10
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đóa Đóa, nếu như không nghĩ đến cái khác, cuộc sống cô muốn nhất là như thế nào?"

Lục Hoài Ninh bất thình lình hỏi.

Kỳ thật hai người bọn họ từ lần đầu tiên gặp mặt, đến nay quen biết lâu như vậy, mối quan hệ cũng trở nên thân thiết hơn nhiều, tuy nhiên chủ đề đối thoại luôn luôn là kinh nghiệm làm ăn, bàn chuyện kinh doanh, kế hoạch buôn bán,... rất ít khi nói về bản thân, hoặc là cái gì khác.

Phần lớn thời gian, Lục Hoài Ninh không có bạn bè, anh không suy nghĩ gì trong lòng, anh cũng chẳng biết ai có hứng thú nói mấy chuyện vặt vãnh này với anh không.

Hứa Bối Đóa không hề kinh ngạc, tựa như một người bạn cũ, tự nhiên nói:

"Tôi muốn sống trong một căn nhà thoải mái, ban công thông thoáng hướng về phía Nam, rảnh rỗi có thể nằm ghế mây lắc lư, mỗi ngày có thể tắm nắng. Về mặt công việc không cần quá bận rộn, có nhiều thời gian dành cho bản thân, haha, còn nữa, mỗi ngày đều được ăn dưa, đã là rất hạnh phúc rồi..."

Lục Hoài Ninh im lặng lắng nghe, khóe miệng khẽ nở nụ cười.

"Tôi còn tưởng ước mơ của giám đốc Hứa là trở thành một người phụ nữ thành công, mỗi ngày đều mặc âu phục, mang giày da, có điều kiện đi du lịch khắp nơi trên thế giới...

Hứa Bối Đóa không cho là đúng:

"Đó là công việc, nhưng mà, làm việc chính là vì muốn có cuộc sống tốt hơn mà."

Mấy chục năm sau, thế giới phát triển từng giờ từng ngày từng tháng, nên kinh tế nhanh chóng lớn mạnh, mỗi người đều bị dòng nước lũ của thời đại cuốn theo buộc mình phải cố gắng chống đỡ, mạnh mẽ đứng lên trước sự cuồn cuộn của dòng chảy...

Nhưng mà, Hứa Bối Đóa xuyên vào sách là khoảng thời gian mấy chục năm trước so với thời của cô, phấn đấu cố gắng đã thay đổi được mạch truyện.

Mọi người đều gánh khối lượng công việc cao, thời gian làm việc kéo dài vô tận khiến ai nấy cũng phải làm tận lực, mọi thứ gần như phá hủy cuộc sống bình thường. Nhưng mà ở thập niên 90 này, có công việc là có phúc phần, đơn vị làm việc toàn những người trung thành với công ty, không thể tưởng tượng được.

Hứa Bối Đóa không phải muốn một cuộc sống xa xỉ, chỉ là hy vọng ngoài công việc, cô quay về làm một người bình thường, hằng ngày có chút thời gian tự do để hưởng thụ cảm giác an nhàn tự tại...

Ví dụ như bây giờ, cũng rất tốt.

Thời gian nghỉ phép trôi qua rất nhanh, trở lại Huyện, kỳ nghỉ dài dăng dẳng cũng gần kết thúc.

Ngày đầu trở lại sau khi kết thúc kỳ nghỉ đông, toàn thể cán bộ công nhân viên tổ chức một cuộc họp, Hiệu trưởng đứng trên bục chào hỏi vài câu...

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, ông tuyên bố một tin tức trọng đại làm mọi người sửng sốt...

"Từ năm nay trở đi, nhà trường chúng ta cũng cần tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của Nhà nước, đề xướng giảm bớt gánh nặng cho đơn vị, sau này sẽ bãi bỏ chính sách cấp nhà cho giáo viên, mỗi nhân viên tự túc chỗ ở."

"Đơn vị sẽ giảm bớt gánh nặng, tiếp tục đầu tư nguồn tài chính vào giáo dục, để chúng ta cùng nhau hướng tới một ngày mai tươi sáng hơn cho thế hệ mới".

Hiệu trưởng nói gì sau đó, đều không ai nghe lọt tai nữa.

Trong đầu mỗi người đều bị tin tức này làm cho hoang mang —

Không cấp nhài

Sau này đơn vị sẽ không bao giờ cấp nhà ở nữa!

Điêu này có nghĩa là muốn ở trong một căn nhà thuộc về mình, trừ việc bỏ nhiều tiền ra mua, thì không còn cách nào khác.

Giáo viên không được phân phòng nữa bắt đầu bùng nổ, nhân viên lâu năm đã được phân phòng cũng không bình tĩnh được.

Người mới tới không được phân chia nhà, vậy những căn nhà đã chia trước đó thì sao? Không có bất kỳ giấy tờ sở hữu chính thức nào, toàn bộ dựa vào lời nói của lãnh đạo, dù như thế nào, bọn họ cũng không có cách nào có bằng chứng chứng minh đó là nhà thuộc về mình.

Lỡ như đơn vị muốn thu hồi, họ phải làm thế nào?

Thật không công bằng! Đã có thanh niên nổi giận dung dung hô to, trực tiếp phá đám."Dựa vào đâu có người được cấp, có người thì không được? Hoặc là tất cả mọi người đều được, hoặc là tất cả mọi người đều không được!"

Có càng nhiều người cũng nói theo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-phan-boi-ta-lai-quyet-lam-giau/chuong-75.html.]

"Đúng! Phải có một lời giải thích rõ ràng!"

"Đúng vậy, lúc vào trường còn có, hiện tại đã làm nhiều năm như vậy, đột nhiên nói không có, làm sao có thể nói nhẹ như bâng như vậy được!"

Toàn bộ không khí cuộc họp của giáo viên đều trở nên bất ổn, sau khi tan họp, rất nhiều nhân viên trẻ đều ở cửa phòng làm việc của Hiệu trưởng muốn xin một lời giải thích.

Hứa Bối Đóa cùng đồng nghiệp khác đi làm việc.

Nhưng cũng có không ít người thông minh có chút tích góp, quyết đoán bỏ qua việc đợi chờ vô ích kia, nhân dịp tòa nhà mới mở còn có ưu đãi đối với giáo viên, họ nhanh chóng đi hỏi bộ phận kinh doanh bên đó, chuẩn bị đi xem mua một căn nhà.

Căn nhà lúc trước vẫn bán ở giá bình dân, tự nhiên thoáng cái trở nên vô cùng đắt đỏ.

Rất nhiều người sau khi biết, mới phát hiện lúc trước Hứa Bối Đóa mua nhà là quyết định sáng suốt cỡ nào.

Có người hỏi Hứa Bối Đóa thấy chuyện này thế nào, cô trả lời:

"Mỗi người đều biết đơn vị phân chia nhà ở là một chuyện tốt, nhưng đơn vị mở rộng quy mô giảng dạy hàng năm, người đến làm việc càng ngày càng nhiều, đông người như vậy đều muốn chuyện tốt này thì đâu ra tiền đâu ra đất xây nhà cấp miễn phí cho mọi người."

"Tôi cảm thấy cốt lõi của vấn đề không phải đơn vị không muốn chia nhà cho mọi người, mà là tài nguyên có hạn, đã chia xong rồi sau này sẽ không còn nữa."

Cô tự nghĩ thầm trong bụng:

"Người sáng suốt nên lập tức buông bỏ chuyện này xuống, tích cực tìm một ngôi nhà dành cho riêng mình."

Ngày hôm nay mới chỉ là khởi đầu. Sau đó giá phòng tăng cao, dần dần sẽ tăng đến mức người ta không chịu nổi.

Qua vài năm, rất nhiều người vì để thuận lợi có một căn nhà trong Thành phố, trở thành nô ɭệ cho công việc, trên lưng ngày ngày gánh khoản vay ba mươi năm, thậm chí cả đời đều phải làm để trả nợ mua nhà.

Đó mới là nỗi đau thực sự.

Đối với Hứa Bối Đóa mà nói, trong Huyện chỉ là điểm khởi đầu của cô, sau này cô nhất định phải ra khỏi nơi nhỏ này.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ít nhất, vào trong Thành phố xem một chút.

Giáo viên trường học được nghỉ nhân lúc chưa có tiết, mấy ngày nay cũng không cân ngồi làm, tất cả mọi người thừa dịp hai ngày này điên cuồng đi xem phòng.

Hứa Bối Đóa muốn lên nội thành xem nhà, ma xui quỷ khiến, cô lẩm bẩm một câu trước mặt Hứa Hắc Đậu, có nên mời Lục Hoài Ninh cùng đi không ta?"

Hứa Hắc Đậu như nghe thấy thánh chỉ, nhanh chóng đi tìm lão đại báo cáo, mang vê một tin tức:

"Chị, Giám đốc Lục nói muốn đi cùng chị."

Quay qua quay lại chuyến đi này bất chợt biến thành chuyến đi bốn người.

Chiếc Crown Sedan dừng lại, Hứa Hắc Đậu chủ động kéo cửa ghế phụ cạnh tài xế ra, hiên ngang đặt m.ô.n.g ngồi xuống.

Buộc Lục Hoài Ninh ngập ngừng, chần chừ ngồi cùng hàng ghế sau với Hứa Bối Đóa.

Sau khi lên xe, Hứa Hắc Đậu nhấn một cái, rèm ngăn phía trước và phía sau kéo lên che phủ, một chút ánh sáng cũng không thấy.

"Giám đốc Lục, chị, em chú ý nhìn đường giúp tài xế, không nghe anh chị nói gì đâu.

Lục Hoài Ninh nhẹ nhàng nở nụ cười.

Từ khi nào mà cậu thanh niên này lại lanh lợi đến vậy...

Đường đi vào Thành phố cũng không xa lắm, Hứa Bối Đóa còn chưa tự mình đi lần nào, dọc theo đường đi cô đều nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đột nhiên phát hiện vào khoảng những ngày mùa Đông, phong cảnh bên ngoài lại rất đẹp.

Tuyết trắng bao trùm núi non trắng xóa, tràn đầy đặc trưng phong cảnh Bắc quốc. Lục Hoài Ninh hơi nghiêng đầu nhìn mặt ngắm gương mặt cô, vẻ mặt tươi cười.

Có lẽ lúc bấy giờ Hứa Bối Đóa ngồi ở bên, thời gian cũng phảng phất chậm lại, không khí an yên tự tại, anh dường như có thể nghe thấy bên ngoài tiếng gió tuyết khẽ rì rào, giống như chuyện gì cũng không cần gấp gáp, từng bước từng bước luôn có biện pháp giải quyết, cô luôn làm cho người ta cảm giác rất an tâm.

Loading...