Bị Nữ Phụ Trọng Sinh Cướp Hôn ? Tôi Dọn Sạch Gia Sản, Gả Cho Quan Quân ! - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:35:33
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong Quá Trình Dọn Dẹp, Cô Lại Trò Chuyện Với Trương Thúy Nga Một Chút Về Chuyện Trong Nhà, Cũng Hiểu Thêm Nhiều Điều Về Gia Đình.

Nhiễm Nguyệt từng nghĩ, cứ đóng cửa sống những ngày tháng của riêng , nhưng một nhà, một vinh thì cả nhà cùng vinh, một nhục thì cả nhà cùng nhục, những chuyện, rũ bỏ cũng rũ bỏ .

Làm xong xuôi, Nhiễm Nguyệt rảnh rỗi.

Người thường ngượng ngùng sẽ bận rộn, Nhiễm Nguyệt bây giờ chính là bận rộn lên.

Vừa định hỏi Trương Thúy Nga xem việc gì cần giúp , thì thấy bên ngoài truyền đến tiếng chuông.

‘Kính coong—— Kính coong——’

Nhiễm Nguyệt bước khỏi sân , là Nguyễn Thừa Xuyên.

Cũng kiếm một chiếc xe đạp, đang đạp tới.

Sắp đến gần, đôi chân dài của đàn ông hạ xuống, giẫm lên mặt đất, giống như một chiếc chân chống, dừng chiếc xe đạp ngay mặt Nhiễm Nguyệt.

“Nguyễn Thừa Xuyên, xe đạp ở ?” Nhiễm Nguyệt chiếc xe đạp sườn ngang mặt, mất hẳn hứng thú với đàn ông, vòng quanh chiếc xe đạp 2 vòng.

Nguyễn Thừa Xuyên rõ, đáy mắt Nhiễm Nguyệt đều mang theo ý .

“Anh đến nhà trưởng thôn mượn đấy.”

Nhiễm Nguyệt ‘ồ’ một tiếng, cũng , trong thôn thể mua nổi xe đạp, chắc chắn là trưởng thôn .

Cũng chính là nhà của nam chính tiểu thuyết Giang Viễn.

“Vậy ...”

“Đi bộ lên trấn mất hơn 2 tiếng đồng hồ, mượn xe, đạp nhanh một chút lẽ đến 40 phút.” Nguyễn Thừa Xuyên giải thích.

Nhiễm Nguyệt gật đầu, cô ký ức của nguyên chủ, nhưng vốn dĩ cô cũng thôn .

Theo như lời Nguyễn Thừa Xuyên , Thôn Hạ Mạch xa hơn bên chỗ các cô nhiều, ít nhất cũng xa hơn nửa tiếng.

Nhiễm Nguyệt sống ở nhà đẻ là Thôn Thượng Mạch, ngày thường dạy học ở công xã đều là bộ, lâu , 1 tiếng là thể đến nơi.

Mỗi ngày 9 giờ sáng học, 3 giờ rưỡi chiều tan học, 1 tuần 5 ngày việc, cuối tuần nghỉ ngơi, thể , cuộc sống mỗi ngày đều quy luật.

Nguyễn Thừa Xuyên chú ý tới sự trầm tư của Nhiễm Nguyệt, “Lên xe .”

Nhiễm Nguyệt lên yên xe đạp, đừng chứ, đây vẫn là đầu tiên cô ở yên xe đạp của con trai.

Cô nhịn mỉm , ngờ tới, khi xuyên sách còn trải nghiệm một phen lãng mạn.

mà, cô nhanh nổi nữa...

Đường ở nông thôn, ai tu sửa, cũng từng tu sửa, là con đường do nhiều mà thành.

Gập ghềnh lồi lõm, còn một viên đá nhỏ.

Đường bằng phẳng, xe đạp tự nhiên cũng sẽ quá vững vàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-nu-phu-trong-sinh-cuop-hon-toi-don-sach-gia-san-ga-cho-quan-quan/chuong-9.html.]

Thỉnh thoảng, chiếc xe đạp xóc nảy một cái.

Nga

2 mắt Nhiễm Nguyệt đều trợn tròn, cứ tưởng là lãng mạn, ngờ là thử thách...

Yên xe đạp bằng sắt, bây giờ cô đang , chỉ cảm thấy m.ô.n.g đau nhức...

Nhiễm Nguyệt khổ thể tả, nhưng chỉ thể ngoan ngoãn , sợ sẽ vì xóc nảy mà ngã xuống, chỉ thể ôm lấy eo Nguyễn Thừa Xuyên, vì thỉnh thoảng xóc nảy, còn đột ngột bám c.h.ặ.t một cái.

Đôi mắt Nguyễn Thừa Xuyên khẽ rũ xuống, cảm nhận độ ấm của cô gái nhỏ phía dán lên, còn bàn tay nhỏ thỉnh thoảng bám c.h.ặ.t bụng , nhịp tim cũng đập nhanh hơn một chút.

Cảm nhận sự ỷ của Nhiễm Nguyệt, khỏi chút lâng lâng, động tác đạp bàn đạp chân cũng ngày càng nhanh.

Nhiễm Nguyệt còn kịp hồn, cảm nhận sự xóc nảy ập đến dữ dội hơn, cô một mặt cố nhịn cơn đau truyền đến từ m.ô.n.g, tay càng nắm c.h.ặ.t lấy áo của Nguyễn Thừa Xuyên.

Một mặt trong lòng oán thầm Nguyễn Thừa Xuyên bao nhiêu , trong lòng chút tự ?

Nhiễm Nguyệt gì, chỉ nắm c.h.ặ.t lấy áo Nguyễn Thừa Xuyên.

Mông: Nhìn , đây là một trận chiến cam go!

Nguyễn Thừa Xuyên lúc , cảm giác đắc ý trong lòng tăng lên bao nhiêu bậc, cảm giác đạp xe sắp bốc hỏa đến nơi .

Khoảng nửa tiếng , 2 đến trấn.

Nhiễm Nguyệt xuống xe, Nguyễn Thừa Xuyên qua đó tìm chỗ đỗ xe, cô thấy đàn ông , một dựa tường, trái , thấy 2 bên đều , mới cẩn thận xoa xoa cái m.ô.n.g của .

Muốn mạng !

Vừa mới dịu một chút, Nguyễn Thừa Xuyên , “Đi thôi, chúng đến Cung tiêu xã .”

Nhiễm Nguyệt thấy 3 chữ ‘Cung tiêu xã’, lập tức hứng thú, sự vui cũng tan biến thành mây khói.

Rất nhiều thứ ở thời đại Nhiễm Nguyệt đều từng qua, cũng từng thấy tài liệu, nhưng tận mắt thấy, thì cũng chỉ chiếc máy may kiểu cũ ở nhà hồi nhỏ.

Nhớ chiếc máy may đó, là do chiến hữu tặng khi ông nội xuất ngũ, ông nội tàu hỏa 2 ngày 2 đêm, cũng nỡ vứt bỏ, cứ thế dựa sức lực của , vác về nhà.

Hồi nhỏ, quá nửa quần áo của Nhiễm Nguyệt, đều là do bà nội đạp máy may tự tay cho cô.

Trong lúc suy nghĩ, 2 đến Cung tiêu xã .

Cung tiêu xã trấn cũng coi như là lớn, ngoại trừ chỗ cửa chính, 3 mặt còn , ngay cả phía nhân viên bán hàng cũng là một bức tường tủ kính, liếc mắt , là hàng hóa rực rỡ muôn màu.

Theo thứ tự lớn nhỏ, tất cả đều sắp xếp gọn gàng.

Nhiễm Nguyệt bước , chấn động một chút.

Vốn dĩ còn tưởng rằng thập niên 70 sẽ chẳng thứ gì chứ!

lướt qua Cung tiêu xã, dường như cái gì cũng , kim chỉ, diêm, đèn dầu, gạo, dầu, muối, phích nước, nồi niêu xoong chảo, bên cạnh cửa còn 2 chiếc xe đạp và máy may.

“Nguyệt Nguyệt, em đạp xe đạp ?” Nguyễn Thừa Xuyên chú ý tới ánh mắt của Nhiễm Nguyệt.

 

 

Loading...