Vừa Đi
Vào, Nhiễm Nguyệt Liếc Mắt Liền Nhìn Thấy Thẻ Công Tác Trước Ngực Bác Sĩ: “Bác Sĩ, Chào Ngài, Là Vợ Của Nguyễn Thừa Xuyên, Vừa Từ Quê Chạy Tới, Muốn Tìm Hiểu Một Chút Tình Hình Của Anh Ấy.”
Vương Nhữ Tường là một bác sĩ ngoại khoa hơn 40 tuổi, phẫu thuật của Nguyễn Thừa Xuyên chính là ông mổ chính.
điều khiến Vương Nhữ Tường ngờ tới là, vợ của Nguyễn Thừa Xuyên lớn lên như !
“Cô chính là vợ của Nguyễn Thừa Xuyên?” Vương Nhữ Tường chút dám tin.
“ là!” Nhiễm Nguyệt gật đầu, xuống đối diện Vương Nhữ Tường.
Vương Nhữ Tường gật đầu, bắt đầu rõ tình hình của Nguyễn Thừa Xuyên với Nhiễm Nguyệt.
“Nghe nhiệm vụ vô cùng hung hiểm, còn là chủ động xin . Cũng bọn họ xảy chuyện gì, là thương nặng nhất trong đó.”
Nhiễm Nguyệt chuẩn tâm lý, chủ yếu là nãy thấy vết thương của Nguyễn Thừa Xuyên , ngờ thấy lời Vương Nhữ Tường , vẫn nhịn tim thắt đau đớn.
“Trúng mấy phát đạn, mất m.á.u quá nhiều, lúc đó mười mấy bác sĩ đều bó tay hết cách, chúng cùng phẫu thuật, tiêu tốn mười mấy tiếng đồng hồ…”
Vương Nhữ Tường sợ Nhiễm Nguyệt hiểu, chi tiết kể tình hình của Nguyễn Thừa Xuyên.
Nhiễm Nguyệt coi như là hiểu . Nguyễn Thừa Xuyên thương nặng, mất m.á.u quá nhiều, may mà là Nguyễn Thừa Xuyên ý chí kiên cường, nếu khả năng vô phương cứu chữa.
“Vậy bây giờ là tình hình gì?” Nhiễm Nguyệt ý của Vương Nhữ Tường, phẫu thuật thành công.
“Bây giờ…”
Vương Nhữ Tường im lặng một lát, “Cậu bây giờ thoát khỏi nguy hiểm , chỉ là vết thương vẫn hồi phục, cộng thêm đây mất m.á.u quá nhiều, cơ thể tổn thương nghiêm trọng, rốt cuộc khi nào mới hồi phục… cũng .”
Nhiễm Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày. Cô rõ ràng lời bác sĩ , cũng bác sĩ là ý gì, nhưng cô lắc đầu: “Ý gì? hiểu!”
Nga
“Không phẫu thuật thành công ? Tại vẫn tỉnh?”
Nhiễm Nguyệt từ lúc nãy thấy vết thương của Nguyễn Thừa Xuyên bắt đầu, liền đại khái đoán ý của Nguyễn Thừa Xuyên. Người đàn ông , chính là vì để thăng chức…
Trước đây trong thư , bảo cô đợi một chút, thì , chính là chuyện .
Nguyễn Thừa Xuyên , thật ngốc!
“Không , cô tiên đừng kích động, loại chuyện , chúng ai cũng dám đảm bảo, lúc đó vốn dĩ…” Vương Nhữ Tường còn giải thích.
Nhiễm Nguyệt nữa , trực tiếp mở miệng: “Cảm ơn bác sĩ.”
Nói xong liền ngoài .
Nhìn bóng lưng cô đơn của Nhiễm Nguyệt, Vương Nhữ Tường chỉ cảm thấy chút đành lòng, ngay đó lật bệnh án của Nguyễn Thừa Xuyên, tiếp tục nghiên cứu.
Nhiễm Nguyệt đáp án, trở về phòng bệnh, đàn ông vẫn còn đang hôn mê, tiên xuống ghế.
Trên đường , tim đều thót lên tận cổ họng, bây giờ kết quả , tâm đều c.h.ế.t , vẫn là nghỉ ngơi hẵng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-nu-phu-trong-sinh-cuop-hon-toi-don-sach-gia-san-ga-cho-quan-quan/chuong-58.html.]
Nhiễm Nguyệt dừng , liền cảm thấy mệt buồn ngủ đói.
Lục tìm tem phiếu Tiểu Ngô đưa nãy, định ăn một bữa no nê .
Còn về Nguyễn Thừa Xuyên, cả. Biết kết quả , Nhiễm Nguyệt ngược vội nữa. Dù cũng tỉnh , ngày thường bận rộn như một con trâu , bây giờ cơ hội , thì hảo hảo ngủ mấy ngày !
Cũng là Nhiễm Nguyệt lo lắng cho , mà là Nhiễm Nguyệt lo lắng cũng vô dụng.
Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Tiểu Ngô bưng một hộp cơm nhôm , thấy Nhiễm Nguyệt đang đếm tem phiếu.
“Chị dâu, chị cần lấy cơm nữa, lấy tới cho chị !” Tiểu Ngô híp mắt đưa hộp cơm cho Nhiễm Nguyệt.
“Cảm ơn!” Nhiễm Nguyệt cũng khách sáo, mở liền ăn như hổ đói.
Tiểu Ngô chuẩn chuyện, nhưng tư thế của Nhiễm Nguyệt, thể cũng lọt tai, nhưng mắt qua rót cho Nhiễm Nguyệt một ly nước nóng.
Thật đúng là buồn ngủ liền đưa gối tới. Nhiễm Nguyệt ăn quá vội, may mà là cốc tráng men Tiểu Ngô đưa tới.
Ực ực uống xuống bụng, Nhiễm Nguyệt khỏi phát âm thanh thỏa mãn. Rất nhanh, một hộp cơm lớn liền Nhiễm Nguyệt tiêu diệt sạch.
Tiểu Ngô trực tiếp kinh ngạc đến rớt cằm, cái … nhưng là lấy đầy ắp, đoán chừng ăn hết cũng là đủ sặc. Không ngờ Nhiễm Nguyệt thoạt yếu ớt mong manh, lúc ăn cơm, ngược khiến … khá kinh ngạc…
cũng thể hiểu , nhà Nguyễn Thừa Xuyên hẻo lánh, Nhiễm Nguyệt e là đều từng ăn cơm trắng ?
Nghĩ tới đây, ánh mắt Tiểu Ngô về phía Nhiễm Nguyệt mang theo chút đồng tình.
Nhiễm Nguyệt: ??
Ăn xong cơm, Nhiễm Nguyệt mới hỏi đến chuyện dặn dò Tiểu Ngô đó.
“Xong , nãy đem chuyện với lãnh đạo một tiếng, lãnh đạo liền đồng ý . Lãnh đạo còn , ngài…” Tiểu Ngô chuẩn những lời lãnh đạo khen ngợi Nhiễm Nguyệt.
Nhiễm Nguyệt dậy: “Vậy việc của là xong ?”
“ a!” Tiểu Ngô gật đầu.
“Vậy !” Nhiễm Nguyệt chỉ chỉ cửa.
“Hả?” Tiểu Ngô hiểu rõ tình hình.
“Vừa nãy hỏi qua bác sĩ , bác sĩ cần tĩnh dưỡng.” Nhiễm Nguyệt tiện thẳng. Tiểu Ngô là một nhiệt tình, nhưng lời nhiều một chút.
Nhiễm Nguyệt nghỉ đông đều sắp nửa tháng , Tiểu Ngô ở bên cạnh, luôn một loại cảm giác khai giảng , thật sự là chút quen…
Tiểu Ngô một bộ biểu cảm hiểu, thu dọn hộp cơm.
“Ê, hộp cơm để , hai ngày dùng, lúc mua cho cái mới!” Nhiễm Nguyệt nữa mở miệng.