Bị Nữ Phụ Trọng Sinh Cướp Hôn ? Tôi Dọn Sạch Gia Sản, Gả Cho Quan Quân ! - Chương 363

Cập nhật lúc: 2026-05-04 19:39:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời dặn dò của chồng

Tần Ánh Tuyết để Tống Yến Xuyên nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai còn nhiệm vụ nữa! thấy lời , cô khỏi giật : “Sao ?”

“Bên ngoài doanh trại hai chiếc xe lạ tới, em xem?” Giọng điệu Tống Yến Xuyên chút bất đắc dĩ.

Tần Ánh Tuyết sự bất thường trong giọng của , khỏi thẳng dậy hỏi: “Có vấn đề gì ?”

“Xe thì vấn đề gì, nhưng bên trong vấn đề thì . Cấp vẫn đang điều tra. Ánh Tuyết, em trấn thì tìm Tiểu Chu, sẽ lái xe đưa em . Xe của lạ nhất đừng .” Tống Yến Xuyên dặn dò.

“Vâng.” Tần Ánh Tuyết trầm mặc hai giây cuối cùng gật đầu. Là cô suy nghĩ quá đơn giản , vốn định chấn nhiếp đối phương, nhưng quên mất lỡ như đối phương thì ! Suy cho cùng, đó buôn bán đồ ở nơi hẻo lánh, về một ý nghĩa nào đó cũng gần giống như chợ đen, phỏng chừng lành gì... Hơn nữa, năm 80 mà thể lái xe , còn là hai chiếc, chắc chắn bình thường.

“Có em mang đến rắc rối cho ?” Sắc mặt Tần Ánh Tuyết biến đổi, vội vàng hỏi.

“Sẽ , nhưng vẫn cẩn thận.” Tống Yến Xuyên sự bất an của Tần Ánh Tuyết, lên tiếng an ủi, “Nếu phận đối phương khả nghi, cũng dám trắng trợn đưa về. Anh chỉ với em, lòng khó đoán, kẻ bên ngoài vẫn hung hăng. Hơn nữa vợ xinh như , sợ dòm ngó...”

Câu cuối cùng Tống Yến Xuyên dùng giọng điệu đùa. Tần Ánh Tuyết quả nhiên chọc , nắm tay nhẹ nhàng đ.ấ.m một cái: “Đừng nghĩ em yếu ớt như , dám ý đồ với em, dù cũng xem chồng em là ai chứ.”

Tống Yến Xuyên lớn, ôm c.h.ặ.t cô vẻ mặt dịu dàng hỏi: “Chồng em là ai?”

“Chồng em là Tống Yến Xuyên...” Tần Ánh Tuyết trả lời, lời cô còn xong một nữa chặn miệng. Lần , mãi cho đến khi trời sáng mới dừng .

Tần Ánh Tuyết mơ mơ màng màng đến mức mắt cũng mở nổi, khi chìm hỗn độn vẫn quan tâm : “Yến Xuyên, mau nghỉ ngơi một chút ...”

Tống Yến Xuyên ôm cô vẻ mặt đầy thương xót hôn cô một cái: “Ngủ ...”

Mí mắt Tần Ánh Tuyết dính c.h.ặ.t vô thức gật đầu, nhanh chìm giấc mộng ngọt ngào. Tống Yến Xuyên ôm c.h.ặ.t lấy cô, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi của cô, nhịn áp mặt mặt cô, cùng cô hô hấp... Rất nhanh, Tống Yến Xuyên nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, cẩn thận từng li từng tí để đ.á.n.h thức cô, lúc mới từ từ dậy, nhanh ch.óng mặc quần áo t.ử tế, lưu luyến cúi in một nụ hôn lên đôi môi mềm mại của cô, cô thật sâu một cái xoay sải bước rời .

Chu Tuệ Văn thức dậy từ sớm, một ít bánh bao và trứng luộc cho ăn đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-nu-phu-trong-sinh-cuop-hon-toi-don-sach-gia-san-ga-cho-quan-quan/chuong-363.html.]

Nga

“Mẹ, mau về phòng nghỉ ngơi , con xuất phát đây.” Tống Yến Xuyên nhận lấy tay nải, dặn dò, “Giữ gìn sức khỏe thật , việc nặng gì cứ đợi con về ...”

“Được, sẽ liệu mà . Con ở bên ngoài tự chăm sóc cho bản , bình an trở về. Mẹ và Ánh Tuyết ở nhà đợi con về.” Trên mặt Chu Tuệ Văn lộ một nụ gượng gạo, ân cần dặn dò.

“Vâng.” Tống Yến Xuyên ôm Chu Tuệ Văn một cái, đó sải bước rời . Chu Tuệ Văn nhét tay miệng để thành tiếng, hai mắt ươn ướt bóng lưng con trai rời . Hồi lâu, cho đến khi thấy bóng nữa, bà mới lau khóe mắt trở về phòng.

Tần Ánh Tuyết Tống Yến Xuyên hành hạ cả đêm, lúc tỉnh là buổi trưa. Mặc quần áo chỉnh tề xuống lầu, thấy trong nhà một ai, im ắng, chỉ thỉnh thoảng gió biển thổi qua. Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, Tần Ánh Tuyết thấy thức ăn phần cho cô trong bếp, xoa xoa cái bụng đang kêu ùng ục vì đói, cô ăn suy nghĩ về phận của Hoắc Thiệu Đình. Ăn xong vẫn thu hoạch gì, Tần Ánh Tuyết rửa sạch bát đũa. Chu Tuệ Văn dẫn theo chị em nhà họ Ôn cũng từ bên ngoài trở về, tay xách một cái giỏ.

“Hôm nay nhân viên tiếp tế của bộ đội ngoài mua sắm, mua một miếng thịt ba chỉ, còn mua năm mươi quả trứng gà cùng với rau củ quả. Tiếc là Yến Xuyên , nếu nó thích ăn thịt ba chỉ nhất.” Chu Tuệ Văn đến cuối cùng vẻ mặt ảm đạm.

“Mẹ, đợi Yến Xuyên về chúng cho ăn.” Tần Ánh Tuyết lên tiếng an ủi.

Trên mặt Chu Tuệ Văn cũng theo đó lộ nụ : “Được, cho nó ăn.”

“Mẹ, Dương Vĩ Quân ?” Tần Ánh Tuyết thấy Dương Vĩ Quân ở đây liền quan tâm hỏi một câu.

“Thằng bé thôn Bạch Sa từ sớm .” Chu Tuệ Văn đến đây dường như nhớ chuyện gì, “Thằng bé bảo với con một tiếng, tối nay về .”

“Không về ?” Tần Ánh Tuyết khẽ nhíu mày, chẳng lẽ hôm nay Bạch Hải Kiến biển? Nghĩ đến đây, Tần Ánh Tuyết với Chu Tuệ Văn: “Mẹ, con thôn Bạch Sa một chuyến.”

“Đi !” Chu Tuệ Văn hỏi gì cả, vẻ mặt ủng hộ , “Về sớm một chút, tối thịt ba chỉ cho con ăn.”

“Vâng.” Tần Ánh Tuyết đáp một tiếng, dọn dẹp qua loa một chút liền ngoài. Chị em nhà họ Ôn mong mỏi bóng dáng Tần Ánh Tuyết biến mất mới thu hồi ánh mắt, mặt lộ vẻ ảm đạm. Chu Tuệ Văn liếc một cái, ở bên cạnh : “Các cháu bây giờ tuổi còn nhỏ, ăn uống cho đàng hoàng, mau ch.óng lớn lên...”

Lúc Tần Ánh Tuyết chạy đến nhà họ Bạch ở làng chài nhỏ, Bạch Hải Kiến ngoài . Ngoài dự đoán, hôm nay biển ban ngày mà là buổi tối. Trong lòng Tần Ánh Tuyết khẽ động, nhiều cá biển xuất hiện nhiều ban đêm, trong đó nổi tiếng nhất chính là cá ngừ.

 

 

Loading...