Ít nhất cũng năm mươi cân, nếu hai hào một cân thì là mười đồng.
Tính theo mười công điểm hai hào, mười đồng năm mươi ngày, còn dầm mưa dãi nắng, mệt c.h.ế.t mệt sống.
Đêm nay, Công xã Tần Thôn định sẵn là náo nhiệt ồn ào.
Già trẻ gái trai đều cầm đèn dầu tìm bắt ngoài đồng, nhà nào đông đủ đèn dầu, cũng xa xỉ một lấy nến chỉ dùng khi ăn Tết thắp, trong làng cũng vài nhà điều kiện khá giả, lấy đèn pin .
Trong nhà chỉ còn Lý Hà Hoa và hai đứa nhỏ, Tần Ánh Tuyết tắm xong , cùng Lý Hà Hoa chuyện một lúc, hai đứa trẻ đều ngủ say, cô cũng Lý Hà Hoa đuổi về phòng nghỉ ngơi.
Tần Ánh Tuyết đóng cửa , xem thời gian xấp xỉ, tiên thu lươn chạch Tiền Tiểu Phong thu mua sáng nay gian, nhanh ch.óng bán .
Chạch 120 cân, theo giá của Thương thành là 50 tệ một cân tổng cộng là 6000 tệ, lươn lớn nhỏ giá đưa là 220 tệ một cân, 90 cân là 19800 tệ, ba ba một cân 800 tệ, ba cân là 2400 tệ, tổng cộng là 28200 tệ, quy đổi sang tiền tệ của những năm 80 bên là 282 đồng.
Trừ 58 đồng giá thu mua của Tiền Tiểu Phong, cách khác Tần Ánh Tuyết kiếm trọn vẹn 224 đồng.
Tần Ánh Tuyết vốn tưởng chỉ kiếm chút tiền lẻ, ngờ tính toán kỹ lưỡng , cũng khả quan.
Đương nhiên vẫn tính tiền lương cô trả cho Tiền Tiểu Phong, và tiền chi tiêu cho , cũng như một triệu tệ bỏ mua Máy điều khiển từ xa.
Cô ý định kiếm tiền , nếu chỉ nhà họ Tần bắt chạch, cô sẽ đưa mức giá .
Cũng may kiếp cô chút ấn tượng với Tần Gia Sinh và Tần Đại Hải, thật thà an phận, chất phác lương thiện.
Chạch lươn đều là đồ tự nhiên hoang dã, cũng coi như là tài nguyên chung của làng, ông chắc chắn sẽ độc chiếm.
cô cũng chỉ là bình thường, mặc dù bàn tay vàng, thể hết đến khác chăm lo cho khác.
Nấm Thượng Hoàng, cứ coi như là chút tư tâm của cô dành cho nhà họ Tần !
Có khoản tiền , đợi khi cô rời , gặp chuyện gấp cũng thể lấy ứng phó, để cô thể an tâm hơn một chút.
Đã là mười một giờ đêm, Tần Ánh Tuyết ngáp một cái, định nhắm mắt nghỉ ngơi, thấy một tiếng động lạ.
Cô đột ngột mở mắt, xác định nhầm, liền mua một con d.a.o găm từ trong Thương thành, rón rén xuống giường, nấp bệ cửa sổ.
Ánh trăng trắng ngần rải rác trong sân, một bóng đen rón rén về phía cô.
Nhìn thấy bóng đen đó, Tần Ánh Tuyết nheo mắt , đồng thời nắm c.h.ặ.t con d.a.o găm trong tay.
Còn tìm bà tính sổ, bà ngược nhỉ, tự chủ động dâng tới cửa.
Nếu như , cho bà một bài học nhớ đời, mang họ Tần.
Bóng dáng gầy đen quanh quất, xác định bên nhà chính động tĩnh gì, lá gan cũng lớn hơn, nhặt một hòn đá mặt đất, mục tiêu rõ ràng đến cửa phòng Tần Ánh Tuyết.
Mò mẫm trong n.g.ự.c một hồi, cúi mở cửa loay hoay gì đó.
Tần Ánh Tuyết nhẹ nhàng đến cửa, thấy chốt cửa cạy, mặt lộ một tia tàn nhẫn, sẵn sàng chờ phát động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-nu-phu-trong-sinh-cuop-hon-toi-don-sach-gia-san-ga-cho-quan-quan/chuong-240.html.]
Hai phút , cửa cạy mở, bóng đen mặt vui mừng, định đẩy cửa, cánh cửa lúc đột nhiên mở , bà còn kịp phản ứng, n.g.ự.c một bàn tay tóm lấy, dùng sức kéo mạnh bà trong phòng.
Miệng há , một miếng giẻ lau hôi rình nhét đầy miệng, cổ lạnh toát, một luồng hàn khí thấu xương bò khắp .
Đến lúc , trong mắt bóng đen lộ sự kinh hoàng,"ư ư" gì đó.
Tần Ánh Tuyết cho bà cơ hội , trái khai cung, mỗi bên thưởng cho hai cái tát.
Sau đó cảm thấy tay đau quá, đổi sang dùng chân đạp.
Ba hai cái một hồi xuống tay, bóng đen cuộn tròn mặt đất run rẩy ngừng, một mùi khai nước tiểu lan tỏa xung quanh.
Thất sách !
Biết thế nên chặn ở ngoài sân mới tay.
Tần Ánh Tuyết vẻ mặt ghét bỏ, dùng chân lật đối phương , thấy Điền Tiểu Hoa giống như con cá c.h.ế.t lật trắng mắt, bộ dạng thoi thóp, liền mua một nắm Alprazolam (thuốc dành cho bệnh nhân tâm thần) từ trong Thương thành nhét miệng Điền Tiểu Hoa.
Sống một đời, cô bao giờ là lương thiện.
Nếu Điền Tiểu Hoa tâm hại cô, cô đương nhiên sẵn lòng tự tay tiễn bà một đoạn.
Lúc tỉnh táo là một tai họa, trong tiền đề gây án mạng, thì cứ hồ đồ mà sống hết phần đời còn !
thể sống bao lâu thì đảm bảo, dựa tạo hóa của bà thôi.
Tần Ánh Tuyết xách cổ áo Điền Tiểu Hoa, tốn chút sức lực nào, nhẹ nhàng ném bà trở sân nhà cũ họ Tần.
Sau đó vỗ vỗ tay, vẻ mặt nhàn nhã tản bộ về nhà.
Vừa mới mở cổng sân, khi thấy bóng dáng Lý Hà Hoa, biểu cảm mặt bất giác cứng đờ.
“Con gái, muộn thế mau về phòng ngủ !” Giọng điệu của Lý Hà Hoa vẫn như đây, thiết và dịu dàng.
“Vâng.” Tần Ánh Tuyết gật đầu, đưa mắt Lý Hà Hoa về phòng, lúc mới múc nước rửa sạch tay.
Nga
Vừa định về phòng, nghĩ đến bãi nước tiểu của Điền Tiểu Hoa, bất giác nhíu c.h.ặ.t mày, mua nước khử trùng, cây lau nhà và khẩu trang từ trong Thương thành, cam chịu về phòng dọn dẹp vệ sinh.
Cũng là ảo giác của cô , cảm thấy ngoài một chuyến, trong phòng cơ bản còn mùi gì nữa.
Tần Ánh Tuyết vẫn cẩn thận dọn dẹp một lượt, mở cửa sổ cho bay mùi, cuối cùng còn xịt nước hoa.
Đêm nay, Tần Ánh Tuyết ngủ yên giấc.
Trong giấc mơ, Giang Lâm Lâm gả cho Tạ Quốc Đống cùng Tạ Quốc Đống xe xuất hiện ở Công xã Tần Thôn.
Thấy dân làng Công xã Tần Thôn nhờ bán chạch và dâu tằm mà cuộc sống no ấm, Giang Lâm Lâm chập mạch dây thần kinh nào, dọn ở nhà họ Tần, mỗi ngày lấy lòng là của Tống Yến Xuyên - Tống Tuệ Văn, thậm chí lúc cô và Tống Yến Xuyên sắp kết hôn, còn châm ngòi ly gián, lợi dụng khác bôi nhọ danh tiếng của cô...