Bị Nữ Phụ Trọng Sinh Cướp Hôn ? Tôi Dọn Sạch Gia Sản, Gả Cho Quan Quân ! - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-05-04 19:30:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gặp Lại Tống Yến Xuyên

Người nọ sơ ý ngã nhào xuống đất, là một gã đàn ông gầy gò tướng mạo hèn mọn. Thấy Tần Ánh Tuyết là một cô gái mười mấy tuổi, gã lập tức thẹn quá hóa giận c.h.ử.i ầm lên: “Con đĩ hổ, vứt bỏ con cái ở nhà một ngoài ăn ngon uống say, đồ táng tận lương tâm...”

Lời của gã đàn ông gầy gò còn dứt, Tần Ánh Tuyết tát một cái bốp mặt gã, với đám đông đang xem náo nhiệt xung quanh: “Vị đại ca bụng nào phiền chạy đến đồn cảnh sát một chuyến, tên là kẻ trộm...”

Những vây xem là kẻ trộm, theo bản năng sờ lên . Có một lập tức biến sắc: “Ví tiền của mất ...”

Trên mặt gã đàn ông gầy gò xẹt qua tia hoảng loạn, bò dậy định bỏ chạy ngoài c.h.ử.i rủa: “Con mụ lười biếng ham ăn, về nhà tao sẽ cho mày tay...”

Tần Ánh Tuyết lạnh một tiếng, định tay, một bóng cao lớn vạm vỡ ở bên cạnh lao lên như một mũi tên. Mọi còn rõ, thấy gã đàn ông gầy gò bẻ gặt hai tay lưng, quỳ rạp mặt đất với vẻ mặt vô cùng đau đớn.

Tần Ánh Tuyết ngước mắt lên, thấy đối phương mặc một chiếc áo hải hồn ở nửa , bên là chiếc quần màu xanh lam, dáng cao lớn một mét tám, ngũ quan sâu thẳm đầy đặn, đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, tư thế thẳng tắp. Trong lòng cô khỏi chấn động. Cho dù đối phương sở hữu một khuôn mặt còn trai hơn cả minh tinh điện ảnh đời , nhưng vẫn khiến thể phớt lờ khí thế lạnh lùng, nghiêm nghị và mạnh mẽ toát từ .

Kiếp từng giao du với đủ loại , Tần Ánh Tuyết liếc mắt một cái phận của đối phương hề đơn giản. Tần Ánh Tuyết lo chuyện bao đồng, khi ăn sạch sành sanh chỗ thức ăn còn , cô lau miệng chuẩn rời .

Lúc , các đồng chí cảnh sát đến. Tần Ánh Tuyết vốn định nhân lúc đông chuồn , đồng chí cảnh sát gọi giật . Tần Ánh Tuyết hết cách, đành bước tới. Hỏi han theo đúng thủ tục công sự, Tần Ánh Tuyết kể tình hình sự việc một lượt, đồng chí cảnh sát cúi đầu nghiêm túc ghi chép lời khai.

Tần Ánh Tuyết cảm nhận một ánh mắt đang rơi mặt , khỏi ngước mắt lên, vặn bắt gặp nọ đang dùng đôi mắt sâu thẳm chăm chú . Tần Ánh Tuyết theo bản năng sờ lên mặt . Biết trông cũng xinh , nhưng hiện tại gầy gò ốm yếu, sắc mặt cũng lắm, đến mức khiến gặp nhất kiến chung tình. Cứ tưởng là một mang phong thái cao ngạo lạnh lùng, thấy cũng chỉ đến thế mà thôi.

“Xuyên t.ử, xong ? Đồ ăn nguội hết kìa...” Cách đó xa, một thanh niên để kiểu tóc vuốt ngược bóng lộn gọi với sang.

“Đến đây!” Người nọ thu hồi ánh mắt, gật đầu với đồng chí cảnh sát, đó sải bước về phía bên .

“Đồng chí, bây giờ thể chứ?” Tần Ánh Tuyết lên tiếng hỏi.

Nga

“Đồng chí Tần, hôm nay cảm ơn cô dũng cảm việc nghĩa...” Đồng chí cảnh sát Tần Ánh Tuyết với vẻ mặt đầy tán thưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-nu-phu-trong-sinh-cuop-hon-toi-don-sach-gia-san-ga-cho-quan-quan/chuong-227.html.]

“Không công lao của một . Chuyện đó... còn bắt xe, xin phép .” Tần Ánh Tuyết nán thêm nữa, sợ vị đồng chí tuôn một rổ lời ý , cô vẫy tay đeo chiếc túi vải rời .

“Cô gái bao!” Đồng chí cảnh sát cảm thán một câu, đó sải bước về phía đồng chí quân nhân : “Xuyên t.ử, về định ở bao lâu? Nghe vị hôn thê của bỏ chạy ...”

“Anh Hoa, mau ăn thức ăn !” Trần Gia Lượng để kiểu tóc vuốt ngược gắp một miếng thịt kho tàu nhét miệng Hứa Quốc Hoa. Hứa Quốc Hoa trừng mắt Trần Gia Lượng một cái, hương vị của thịt lợn chinh phục, cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Từ Huyện Quảng Phong đến Công xã Tần Thôn còn bộ nửa tiếng đồng hồ, Tần Ánh Tuyết thong thả bước con đường đất lầy lội gập ghềnh. Vừa mới đến đầu làng, Tần Ánh Tuyết thấy tiếng huýt sáo vang dội truyền đến từ phía : “Cô em, trùng hợp quá! Cô cũng là của Công xã Tần Thôn ? Sao từng gặp cô nhỉ...”

Tần Ánh Tuyết đầu , thấy nọ gác đôi chân dài miên man lên bàn đạp của chiếc xe đạp 28, phía chở theo thanh niên để kiểu tóc vuốt ngược. Không là ảo giác của cô , cô cảm thấy ánh mắt của nọ dừng mặt hai giây, mặt lờ mờ lộ một tia suy tư.

Nhìn thấy phản ứng của , trong lòng Tần Ánh Tuyết đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

“Anh Xuyên, từng gặp cô em ?” Trần Gia Lượng hì hì hỏi.

Anh Xuyên? Người sẽ là...

Trong lòng Tần Ánh Tuyết khẽ động, khỏi ngước mắt về phía . Chỉ thấy chậm rãi bước xuống khỏi chiếc xe đạp, từ trong ánh sáng ngược từ từ về phía . Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi lên khuôn mặt và cơ thể , tạo thêm vài vòng hào quang dịu nhẹ cho ngũ quan tuấn .

Tần Ánh Tuyết đón lấy đôi mắt đen như đầm sâu , khoảnh khắc thất thần. Khí thế của quá mạnh mẽ, cho dù kiếp Tần Ánh Tuyết từng chứng kiến đủ loại . Khi gặp , trái tim vẫn sẽ lỡ nhịp!

“Xin chào! là Tống Yến Xuyên!” Tống Yến Xuyên mặt Tần Ánh Tuyết, giọng trầm ấm đầy từ tính, lịch sự vươn tay tự giới thiệu.

Quả nhiên! Tần Ánh Tuyết phớt lờ bàn tay đang vươn của , gật đầu thật nhanh: “Chào các ! Trời còn sớm nữa, đây.” Tần Ánh Tuyết gật đầu với Trần Gia Lượng đang mang vẻ mặt kinh ngạc ở cách đó xa, về phía trong làng.

“Anh Xuyên, về hướng nhà Tần Đại Hải ...” Trần Gia Lượng vô cùng kinh ngạc, nhưng lời còn hết, Tống Yến Xuyên trừng mắt một cái, vội vàng ngậm miệng .

 

 

Loading...