Ước chừng nửa canh giờ , trong phòng mới yên tĩnh trở .
Thẩm Tri Nặc mồ hôi nhễ nhại, đưa tay đẩy cái lò lửa đang dính sát , thở hổn hển: "Tránh xa một chút, nóng quá."
Địch Quy Hồng chống tay lên giường, cúi đầu gương mặt nàng ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt tràn đầy ý , cúi hôn lên má nàng: "Đã vui vẻ hơn chút nào ?"
Câu hỏi chút m.ô.n.g lung, Thẩm Tri Nặc đ.á.n.h một cái lên vai . Người thật là, chuyện như cứ im lặng mà là , cớ cứ hỏi han mãi.
Địch Quy Hồng tỉ mỉ quan sát biểu cảm của Nặc nhi, thấy giữa hai hàng lông mày nàng còn vẻ bi thương như lúc ở hoa viên mới yên lòng, hôn lên tóc mai nàng: "Ta gọi chuẩn nước."
Trên quả thực thoải mái, Thẩm Tri Nặc gật đầu: "Được."
Địch Quy Hồng bèn dậy, chỉnh trang y phục, buộc tóc gọn gàng, ngoài dặn dò chuẩn nước.
Chẳng mấy chốc, Địch Quy Hồng , bế tân nương đang trong chăn mơ màng ngủ , kéo một chiếc áo khoác của qua, cẩn thận bọc nàng , bế phòng tắm.
Thẩm Tri Nặc mệt buồn ngủ, tay chân rã rời, đành để mặc tắm rửa sạch sẽ cho , y phục bế trở về, suốt quá trình gần như hề mở mắt.
Địch Quy Hồng giường chiếu hỗn độn, bèn bế nàng đặt lên chiếc sạp gần cửa sổ, tự lấy chăn đệm mới trong tủ, hết một lượt, đó mới bế nàng về giường, đặt trong chăn, hôn lên trán nàng: "Nàng ngủ một lát, tắm sẽ tới."
Thẩm Tri Nặc mệt mỏi rã rời, còn chút sức đáp , chỉ "ừ" một tiếng trở , ý thức dần trở nên mơ hồ.
Một lát , Địch Quy Hồng trở , thấy tiểu thê t.ử ngủ say, mỉm , nhẹ nhàng xuống phía nàng, ôm nàng lòng.
Thẩm Tri Nặc ngủ một giấc, một canh giờ nữa trôi qua.
Nàng tiếng của chính đ.á.n.h thức, mở mắt thấy Địch Quy Hồng, nàng nhất thời chút ngây ngẩn, kịp nhận đang ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-774.html.]
Địch Quy Hồng vuốt tóc giúp nàng: "Mơ thấy mộng gì mà vui vẻ như ?"
Thẩm Tri Nặc dụi mặt lòng , ngẩng đầu lên: "Tiểu tướng quân, tin chuyện kiếp kiếp ?"
Địch Quy Hồng khẽ nắm cánh tay nàng: "Sao hỏi ?"
Thẩm Tri Nặc đáp: "Ta mơ một giấc mơ về kiếp , chút khó tin, ?"
Địch Quy Hồng gật đầu: "Muốn , chỉ cần là chuyện liên quan đến Nặc nhi, đều ."
Thẩm Tri Nặc mỉm , xoay trong lòng , ngửa cánh tay , túm lấy một lọn tóc của , từ từ quấn trong tay: "Ta mơ thấy kiếp ở một thế giới xa lạ, ở đó, thể dùng một loại công cụ để truyền âm cách xa ngàn dặm, còn thể thấy , đương nhiên, còn thể một loại công cụ giống như chim, bay lượn trời."
"Ở nơi đó, một gia đình, là con gái duy nhất trong nhà, yêu , cha ban đầu..."
Thẩm Tri Nặc kể chuyện kiếp như kể một câu chuyện.
DTV
Địch Quy Hồng lẳng lặng lắng , từ đầu đến cuối hề ngắt lời, cho đến khi Nặc nhi đến việc nàng gặp chuyện ngoài ý mà đến Đại Tuyên, nghiêng đầu , hỏi: "Chàng tin ?"
Địch Quy Hồng gật đầu, giọng điệu trịnh trọng: "Tất nhiên là tin."
Thẩm Tri Nặc mỉm : "Vậy thì ."
Địch Quy Hồng nâng mặt Nặc nhi: "Bị xe đ.â.m đau ?"
Trước đó khi Nặc nhi ở trong hoa viên chuyện với A Thống, hỏi nàng câu , nhưng vì A Thống hạn chế, thể cũng thể quan tâm, an ủi nàng.