mỗi ngày, dù việc , nàng đều một vòng quanh cổng lớn, tiện thể dò hỏi đôi chút.
Anh Đào manh mối, cũng cần công chúa nhà đích chạy đến cổng lớn, nàng tự chạy đến hỏi han mệt kịp thời bẩm báo.
Cứ như trôi qua hai ngày, Thẩm Tri Nặc thật sự nổi giận, hạ lệnh dò hỏi nữa.
Đêm đó giường, nàng nghĩ đến những chuyện mật của hai khi còn nhỏ, nghĩ đến sự "tuyệt tình" của Địch Quy Hồng hai ngày nay, càng nghĩ càng giận, cuối cùng tức đến nỗi ném cả gối .
Nào ngờ thấy tiếng gối rơi xuống đất, nàng thấy gì đó , vội vàng , thấy bên giường một bóng đen kịt, trong tay đang cầm chiếc gối của nàng.
Nàng giật , định hét lên thì miệng bịt , giọng quen thuộc vang lên bên tai: "Nặc nhi, là ."
Thẩm Tri Nặc tức giận đẩy , giật lấy chiếc gối đặt lên giường, ném , hai tay chống nạnh: "Huynh đến đây gì?"
Địch Quy Hồng vốn đang khom lưng chống giường, ném một cái gối, im lặng một lát, thẳng dậy: "Ta đến là với một tiếng."
Thẩm Tri Nặc hậm hực : "Nói cái gì?"
Địch Quy Hồng thăm dò: "Ngày mai phụ sắp xếp cho xem mắt."
Thẩm Tri Nặc giận dữ, nghiến răng hỏi: "Nói chuyện với gì?"
Địch Quy Hồng rũ mắt xuống: "Muội là thiết nhất của , nghĩ vẫn nên với một tiếng thì hơn."
Trong lòng Thẩm Tri Nặc rõ tư vị gì, chỉ cảm thấy uất nghẹn, cũng tức giận, nàng xoay xuống, xoa xoa cái mũi đang chua xót, giọng cố gắng giữ bình tĩnh: "Huynh xem mắt thì cứ xem, xem xong thì với một tiếng, sẽ chuẩn một phần hậu lễ."
Địch Quy Hồng lẳng lặng bóng lưng yểu điệu của thiếu nữ, lâu gì, qua bao lâu, giọng chút khàn khàn: "Nặc nhi, thể ôm một cái nữa ? Giống như khi còn bé ."
Thẩm Tri Nặc ném một cái gối về phía : "Huynh điên , sắp xem mắt khác , còn ôm ấp cái nỗi gì."
Địch Quy Hồng nên lời, cúi đầu, xoay , thất hồn lạc phách ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-761.html.]
Vừa mới bước khỏi cửa phòng, bắt gặp ánh mắt của Anh Đào và Hải Đường đang canh ở gian ngoài, hai ngẩn hét lên kinh hãi.
Địch Quy Hồng vội vàng , nhảy qua cửa sổ ngoài.
Đám ám vệ thấy động tĩnh thì chia hai ngả, một nhóm cùng với đám hộ vệ của phủ công chúa vây c.h.ặ.t tẩm điện của Thẩm Tri Nặc.
Một nhóm rút đao kiếm, đuổi theo mấy con phố.
Địch Quy Hồng bất đắc dĩ dừng , là việc tìm Bảo Ninh công chúa.
Đám ám vệ vây quanh , sai về phủ xác nhận với công chúa, lúc mới thôi.
Nửa đêm canh ba, phủ công chúa náo loạn gà bay ch.ó sủa.
Thẩm Tri Nặc lau nước mắt, đến đau cả bụng: " là đồ ngốc."
Anh Đào và Hải Đường ai oán công chúa nhà , than thở: "Chủ t.ử, Địch tiểu tướng quân đến thì báo cho bọn nô tỳ một tiếng."
Thẩm Tri Nặc ngừng , ôm gối lưng ngoài xuống, giọng thương cảm: "Yên tâm , chắc là ."
Ngày hôm , trời còn sáng, Thẩm Tri Nặc tỉnh dậy.
Nàng yên giường một lát, đột nhiên dậy, lớn tiếng : "Anh Đào, chuẩn xe, ngoài."
Anh Đào chạy : "Công chúa, chúng ?"
Thẩm Tri Nặc nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m lên gối, giọng hung dữ: "Địch phủ."
Mắt Anh Đào sáng lên, giọng vui vẻ: "Được, nô tỳ chuẩn ngay."
DTV
Từ ngày đó, công chúa vẫn luôn giận dỗi với Địch tiểu tướng quân, giận đến nỗi mấy ngày liền, lượng cơm ăn cũng ít , ngủ cũng ngon như , mắt thấy mặt nhỏ một vòng, các nàng tìm cách để chọc cho công chúa vui nhưng chẳng tác dụng gì, thật sự là sốt ruột c.h.ế.t.