Thẩm Tri Nặc để ý: "Thì chứ, mẫu hậu Thập Nhất cô cô, Thập Nhị cô cô, Thập Tam cô cô xem, các cô cô sống tự do tự tại bao."
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của nàng, hoàng hậu thở dài trong lòng.
Nha đầu nhiều chuyện thông minh nhưng riêng chuyện tình cảm thì chẳng hiểu gì cả, lớn từng mà từng thấy nó rung động nam t.ử nào.
Còn mấy Thập Nhất, chỉ lo cho thoải mái, khiến cho bọn trẻ đều học theo.
DTV
Lần gặp các nàng, nhắc nhở các nàng mới , mặt bọn trẻ, đừng năng bừa bãi.
Thừa Văn Đế cũng những lời của nàng, ông buồn bất lực, lắc đầu liên tục.
Thầm nghĩ may mà Nặc nhi là con gái, nếu là con trai, sẽ khổ bao nhiêu cô nương.
Thẩm Tri Nặc nghiêng đầu, thấy phụ hoàng và tiểu tướng quân trò chuyện nữa, cho rằng bọn họ chuyện xong, bèn dậy : "Phụ hoàng, mẫu hậu, bọn con đến Đông cung chơi đây."
Hoàng hậu gật đầu: "Đi , đại ca hôm nay các con cung xin phép phụ hoàng các con nghỉ một ngày, lát nữa dùng bữa tối xong, nếu muộn thì ở trong cung một đêm."
Hai đứa trẻ , dậy hành lễ, cùng về phía Đông cung.
Hoàng hậu bóng lưng của hai đứa trẻ, khẽ thở dài: "Bệ hạ, Nặc nhi ưng Hạ công t.ử , là từ chối thôi, kẻo lỡ dở ."
Thừa Văn Đế xuống bên cạnh hoàng hậu, nhỏ giọng một cách thần bí: "Hoàng hậu, trẫm một ý nghĩ."
Hoàng hậu nghiêng đầu ông: "Nói xem nào."
Thừa Văn Đế: "Nàng thấy Hồng nhi thế nào?"
Hoàng hậu lộ vẻ mặt kiêu ngạo: "Bệ hạ hỏi là , Hồng nhi là do chúng tự tay nuôi nấng, thể kém ? Không đến học rộng tài cao, võ nghệ xuất chúng, chỉ riêng dung mạo, khí độ , nếu còn tưởng là con của hoàng gia chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-757.html.]
Thừa Văn Đế tán đồng: "Trẫm cũng thích, là chúng tác hợp Hồng nhi với Nặc nhi?"
Hoàng hậu giật , suýt chút nữa rơi chén trong tay: "Bệ hạ, gì , hai đứa nhỏ tình như , đây là loạn điểm uyên ương ?"
Thừa Văn Đế kéo tay hoàng hậu: "Không trẫm bậy, nàng xem yêu cầu của Nặc nhi, ngoại hình tuấn tú nhưng bao nhiêu chọn chọn , chỉ Hạ Minh là tuấn tú nhất, nhưng nàng xem Nặc nhi thích ?"
Hoàng hậu gật đầu: " là . cho dù Nặc nhi thích Hạ công t.ử, cũng thể ép buộc Hồng nhi phò mã, nếu cưỡng ép thành một đôi oan gia, chẳng là hại cả hai đứa ?"
Thừa Văn Đế xua tay: "Hoàng hậu lo xa , ban đầu trẫm cũng nghĩ như nàng nên nghĩ đến hai đứa nhỏ, nhưng lúc nàng chuyện với Nặc nhi, Hồng nhi vẫn luôn Nặc nhi, còn quên cả trả lời trẫm."
Hoàng hậu vẫn chút hoài nghi: "Có bệ hạ nghĩ nhiều , từ nhỏ Hồng nhi thích Nặc nhi."
Thừa Văn Đế lắc đầu: "Trẫm tuyệt đối lầm, ánh mắt của Hồng nhi khác với lúc nhỏ Nặc nhi."
Hoàng hậu nhíu mày, vẫn cảm thấy thể nào.
Thừa Văn Đế: "Hoàng hậu, nàng cứ tin trẫm, trẫm cũng là nam nhân, trẫm hiểu ý nghĩa của ánh mắt đó."
Hoàng hậu lúc mới nửa tin nửa ngờ gật đầu: "Vừa thần chỉ mải chuyện với Nặc nhi, để ý đến Hồng nhi, nếu bệ hạ như thì thần tin."
" thần thấy Nặc nhi hình như gì cả, bây giờ , là gọi Hồng nhi đến hỏi thử?"
Thừa Văn Đế: "Nặc nhi hẳn là còn tâm ý của Hồng nhi, trẫm cho rằng chúng khoan hãy vội, đợi Hồng nhi tự mở lời thì hơn, nếu Nặc nhi cũng ý với Hồng nhi thì tất nhiên là sự , còn nếu Nặc nhi thích Hồng nhi phò mã thì tự từ chối là ."
Hoàng hậu gật đầu: "Như , chúng là trưởng bối nên nhúng tay , nếu hai đứa nhỏ thành, vẫn thể , nếu sẽ khó xử."
Thừa Văn Đế: " là như ."