[Nhị hoàng t.ử tin, nhưng lúc đó ông bảy tuổi, nhiều sách như , Thừa Vũ Đế mang theo bên đích dạy bảo, kiến thức tự nhiên tầm thường, cho nên trong lòng ông hiểu rõ, loại chuyện mất đầu ai dám đùa giỡn, ai dám dối. ]
[Cho nên ông khẳng định những gì hoàng quý phi nhất định là thật. ]
Thẩm Tri Nặc tưởng tượng một chút: [Vậy lúc đó ông cũng khó khăn. ]
Hệ thống: [ , mặc kệ Nhị hoàng t.ử bây giờ xa thế nào, nhưng khi đó cũng chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi. ]
[Đột nhiên từ một hoàng t.ử tôn quý, thoáng cái biến thành tàn dư của tiền triều, còn là loại phế vật mà Thừa Vũ Đế khinh thường, thường xuyên lấy ví dụ nhắc nhở bọn họ, đối với một đứa trẻ bảy tuổi mà , trời của nó sụp đổ. ]
[Ông hỏi hoàng quý phi bọn họ nên gì, hỏi bọn họ c.h.é.m đầu . ]
[Hoàng quý phi với Nhị hoàng t.ử, nếu ngày ông thể lên ngôi vị hoàng đế, mẫu t.ử bọn họ thể bình an vô sự, bằng sớm muộn gì phận cũng bại lộ, với sự chán ghét của Thừa Vũ Đế đối với tiền triều, bọn họ chắc chắn c.h.ế.t. ]
Nhị hoàng t.ử mặt chút biểu cảm, rũ mắt xuống.
Thái t.ử và Thừa Vũ Đế liếc , ánh mắt đều hết sức phức tạp.
Thảo nào năm đó lão Nhị vốn nghịch ngợm, trong hoàng cung nhảy nhót ngừng, đột nhiên đổi tính nết, trở nên trầm , thích sách, cũng thích luyện võ, hơn nữa trừ những trường hợp bắt buộc mặt, thường thấy bóng dáng .
Mọi đều cho rằng hiểu chuyện, tiến thủ, nhưng ngờ, sự tình là như .
Thừa Vũ Đế nhi t.ử đang quỳ mặt đất, trong mắt hiện lên vẻ đau đớn và hối hận. Giá như ông sớm phát hiện phận của hoàng quý phi thì mấy.
Thẩm Tri Nặc: [Vậy đó thì ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-710.html.]
Hệ thống: [Bí mật lớn như đè nặng trong lòng Nhị hoàng t.ử, từ đó về , ông cả ngày nơm nớp lo sợ, sống trong sợ hãi, tự nhiên là theo lời của mẫu mà ông tin tưởng nhất. ]
[Dưới sự tẩy não ngày ngày của hoàng quý phi, Nhị hoàng t.ử bắt đầu coi thái t.ử là kẻ thù đội trời chung, bắt đầu âm thầm tích lũy lực lượng, chuẩn sớm muộn gì cũng ngày g.i.ế.c c.h.ế.t thái t.ử, tự lên ngôi vị hoàng đế. ]
Thẩm Tri Nặc: [ ông và phụ tình cảm , ông nhẫn tâm đến ?]
Hệ thống: [Ban đầu Nhị hoàng t.ử cũng do dự, khó xử, nhưng sự sống c.h.ế.t, tình nghĩa cũng chẳng đáng là gì. ]
Thẩm Tri Nặc: [Ông nghĩ tới chuyện đến mặt hoàng gia gia thú nhận, chừng hoàng gia gia sẽ tha cho bọn họ ?]
Hệ thống: [Hoàng quý phi sợ ông tìm Thừa Vũ Đế nên cảnh cáo , hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Đối với một đứa trẻ bảy tuổi mà , mẫu chính là trời, lời bà cực kỳ uy quyền, ông tự nhiên là răm rắp theo. ]
Thẩm Tri Nặc: [Haiz, như , Nhị hoàng thúc của cũng là nữ nhân xa hoàng quý phi hại. ]
DTV
Hệ thống: [Ban đầu là như , nhưng chờ Nhị hoàng t.ử dần dần lớn lên, dã tâm trong xương cốt của ông cũng trỗi dậy. ]
Thẩm Tri Nặc: [Nói thế nào?]
Hệ thống: [Khi Nhị hoàng t.ử còn nhỏ, những việc ông cơ bản đều là theo sự chỉ bảo của hoàng quý phi, nhưng khi ông lớn lên, cảm nhận sự khác biệt do địa vị và quyền lực khác mang , ông cũng thật lòng hoàng đế. ]
Thẩm Tri Nặc: [Vậy là do hoàng quý phi thường xuyên nhắc nhở, dạy bảo ?]
Hệ thống: [Đương nhiên cũng nguyên nhân . cũng vấn đề của bản Nhị hoàng t.ử, cách khác, là vấn đề huyết mạch của lão hoàng đế. ]