Trong lòng Đằng Thư Hữu rối bời, cảm thấy chuyện phụ là chuyện mà tổ phụ và tổ mẫu từ đến nay luôn hiền lành sẽ .
Thấy , Đằng Ngật quan tâm đến nữa, rời , Đằng Thư Hữu dám chần chừ, vội vàng đuổi theo.
Hai cha con trở về Đằng gia, khi nhà, Đằng lão thái thái quanh phía hai cha con, thấy bóng dáng Lục công chúa, bà lập tức sa sầm mặt: "Ta , về kinh thành là chắc chắn sẽ vẻ công chúa."
Đằng Ngật phụ mẫu mặt, cảm thấy bọn họ thật xa lạ. Sao bọn họ thể nhẫn tâm đến mức hại c.h.ế.t con dâu, thê t.ử của con trai, mẫu của cháu trai bọn họ?
Hắn tiến lên chất vấn, hỏi bọn họ rốt cuộc là vì cái gì? Hỏi bọn họ coi đứa con trai của bọn họ gì , khi tay g.i.ế.c , từng nghĩ đến đứa con trai của .
hoàng hậu cảnh cáo chuyện của A Thống ngoài, nếu bệ hạ sẽ trách phạt nặng nề. Vì thể.
Lão phu phụ Đằng gia thấy con trai cứ ở cửa bọn họ với ánh mắt phức tạp, hai đều ngây , đồng thanh hỏi: "Chuyện gì ?"
Đằng Thư Hữu bên cạnh phụ , nghẹn ngào : "Tổ mẫu, mẫu con hồi cung ."
Cậu hỏi bọn họ tại g.i.ế.c mẫu của , nhưng trong lòng như một giọng bảo đừng hỏi, nếu hỏi, cái nhà sẽ còn nữa, vì dám hỏi.
Đằng lão thái thái hừ một tiếng: "Hồi cung thì hồi cung, tổ mẫu còn ở đây."
Đằng Ngật: "A Dung hòa ly với con ."
Đằng lão thái thái cứng mặt, nhất thời kịp phản ứng: "Cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-525.html.]
DTV
Đằng Ngật lặp lời : "Công chúa hòa ly với con, nàng cũng cần Hữu Nhi nữa."
Đằng lão thái thái biến sắc: "Sao thể?"
Đằng Thủ Lễ cũng biến sắc, bật dậy: "Đang yên đang lành, rốt cuộc xảy chuyện gì, tại công chúa hòa ly, A Ngật chọc giận công chúa ở ?"
Nhìn vẻ mặt vô tội của phụ mẫu, Đằng Ngật im lặng một lát, đột nhiên ha hả, đến mức nước mắt chảy , đến gập cả , vững.
Đằng Thư Hữu bao giờ thấy Đằng Ngật như , sợ đến mức mặt mày trắng bệch, nức nở gọi hai tiếng cha, đưa tay đỡ Đằng Ngật nhưng đẩy , Đằng Thư Hữu lảo đảo mấy bước đụng tường nên dám tiến lên nữa, chân tay luống cuống đang đến gần như phát điên .
Một lúc lâu , Đằng Ngật mới dừng , đến mức kiệt sức, vịn khung cửa bên cạnh, mới miễn cưỡng vững .
Hắn hai quen thuộc xa lạ , ý mặt dần biến mất, ánh mắt trở nên âm trầm, từng chữ một: "Con đoạn tuyệt quan hệ với Đằng gia."
Đằng Thủ Lễ lập tức giận tím mặt, đập bàn một cái: "Nghiệt chướng, ngươi phát điên cái gì, ngươi đang những lời hỗn xược gì ?"
Đằng Ngật: "Con tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào, cha yên tâm, gia nghiệp vốn của Đằng gia con sẽ lấy một phân một hào, sự nghiệp con tự tay gây dựng con cũng cần, coi như trả cho các ơn nghĩa dưỡng d.ụ.c một đời ."
Nói xong, Đằng Thư Hữu đang ngây như phỗng: "Con theo tổ phụ tổ mẫu là theo ?"
Trong mắt Đằng Thư Hữu đầy vẻ lo lắng và sợ hãi, Đằng Thủ Lễ và Hoàng thị, Đằng Ngật, nhất thời khó xử, quyết định thế nào.
Đằng Ngật cũng ép buộc: "Vậy , con cứ theo bọn họ ." Nói xong, rời , hề lưu luyến.