Trong lòng thái t.ử phi lo lắng, vội ôm Nặc nhi lên, áp mặt bé.
Thẩm Vi Thanh và Văn Anh quận chúa cũng nhận cảm xúc của nhà , hai đều lo lắng Nặc nhi.
Địch Quy Hồng rời khỏi giường, đến bên cạnh thái t.ử phi, đưa tay cầm lấy một bàn tay nhỏ nhắn của tiểu cô nương áp lên mặt nhẹ nhàng cọ.
Thẩm Tri Nặc mẫu phi và tiểu tướng quân dỗ dành, dần dần nguôi giận, bé hậm hực : [Chờ Bát hoàng thúc của trở về, xem mách chuyện với Bát hoàng thúc . ]
DTV
Hệ thống phụ họa: [Tiểu chủ nhân, biện pháp , đến lúc đó Bát hoàng t.ử chắc chắn sẽ đ.á.n.h tới cửa, thù báo thù, oán báo oán. ]
Thẩm Tri Nặc gật đầu: [Chỉ mong Bát hoàng thúc của sớm trở về. ]
Có chủ ý, Thẩm Tri Nặc còn tức giận nữa, bé bắt đầu nghĩ xem nên dùng cách gì để cho Bát hoàng t.ử. nghĩ một lúc cũng nghĩ cách gì , bé quyết định lát nữa sẽ nghĩ tiếp.
Ở trong phòng lâu như cũng cảm thấy buồn bực, bé bèn rời khỏi lòng thái t.ử phi, nắm tay Địch Quy Hồng: "Tiểu tướng quân, chúng chơi thôi."
Địch Quy Hồng tất nhiên là đồng ý, vì thế mấy đứa nhỏ chào hỏi các trưởng bối chạy .
Bọn nhỏ rời , Thập Tứ hoàng t.ử yên nữa, bật dậy, thi lễ với hoàng hậu xoay rời .
Hiền phi vội gọi : "Thập Tứ, con định gì?"
Thập Tứ hoàng t.ử đầu : "Con g.i.ế.c hai lão súc sinh ."
Hiền phi vội ngăn cản: "Con đây."
Thập Tứ hoàng t.ử bao giờ thấy mẫu phi nghiêm khắc như , dừng bước, uất ức xoay , mắt đỏ hoe: "Bọn họ đối xử với tỷ tỷ như , nhi t.ử nhất định báo thù cho tỷ tỷ."
Hiền phi: "Thù đương nhiên là báo, nhưng chuyện còn xảy , con thể tùy tiện g.i.ế.c ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-520.html.]
Thập Tứ hoàng t.ử chỉ về phía ngoài cửa, phẫn hận : "Vậy , cứ để hai lão súc sinh nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như ?"
Hiền phi thở dài: "Đừng vội, chờ xem tỷ tỷ của con thế nào ."
Bà là hiểu rõ nhất nữ nhi của , nàng vẻ yếu đuối nhưng nếu thật sự hạ quyết tâm, e rằng còn tuyệt tình hơn bất cứ ai.
Hoàng hậu cũng khuyên: "Thập Tứ, con đừng lo lắng, bản cung sẽ điều hai đến hầu hạ bên cạnh tỷ tỷ của con, về đến nhà, chắc chắn sẽ để con bé chịu bất kỳ uất ức nào nữa."
Hiền phi và Thập Tứ hoàng t.ử tạ ơn.
Hoàng hậu gọi Phương ma ma , dặn dò: "Lục công chúa ở nhà chồng như ý, ngươi mang mấy đến ở phủ Lục công chúa, nếu Lục công chúa sai phái gì thì cứ theo, bản cung chỉ một câu, bảo vệ cho bản cung."
Phương ma ma nghiêm mặt gật đầu: "Lão nô tuân mệnh."
*
Đám Thẩm Tri Nặc ngoài Phượng Nghi cung thì thấy Hoa Nguyệt quận chúa đến, mấy đứa trẻ tiến lên tò mò hỏi cô bé , muộn như mới cung.
Hoa Nguyệt quận chúa nháy mắt với Văn Anh quận chúa, đó thần bí: "Ta đang mưu tính một đại sự, chờ chuyện xong xuôi, sẽ cho ."
Thẩm Tri Nặc gật gật đầu: "Tỷ tỷ, lát nữa nhớ với Nặc nhi đấy."
Hoa Nguyệt quận chúa xổm xuống sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu cô nương, đó vỗ vai tiểu tướng quân: "Được, đến lúc đó tỷ chắc chắn sẽ kể cho các ."
Thẩm Vi Thanh cho là đúng, bé khoanh tay, giọng điệu trêu chọc: "Lại là chuyện hành hiệp trượng nghĩa, vì dân trừ hại gì đó ?"
Thẩm Vi Thanh hỏi câu thì vấn đề gì nhưng giọng điệu xấc xược, rõ ràng là coi thường khác, Hoa Nguyệt quận chúa lập tức nổi giận, cô bé xắn tay áo, đuổi theo bé mà đ.á.n.h, Thẩm Vi Thanh co giò bỏ chạy, hai một đuổi một trốn, thoáng chốc chạy mất dạng.