Bị đọc tâm trở thành đoàn sủng - Chương 517

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:15:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta nghĩ, một đứa cũng là nuôi, hai đứa cũng là nuôi, bèn tiện thể nuôi luôn, kết quả con nhặt trẻ con thành nghiện, đó nhặt mười bảy mười tám đứa, sân viện cũng chứa hết, chúng đành chuyển nhà."

"Ta dẫn theo đám tiểu t.ử các con ròng rã nhiều năm, mãi đến năm đó, bệ hạ gặp nạn chiến trường, suýt cùng thái t.ử mất mạng, bèn dẫn các con đến bên cạnh bệ hạ, đó vẫn luôn ở bên cạnh bệ hạ để bảo vệ, về , các con dần dần trở thành ám vệ của bệ hạ, nhưng những chuyện con đều ."

Lương Tuyền vò rượu, mặt hằn cả vết, ngẩng đầu lên, đưa tay xoa xoa mặt: "Sư phụ, nhà của con còn sống ?"

Sầm Thừa Phong: "Đừng nghĩ nhiều như , năm đó bệ hạ tìm , đó chính con cũng lén lút tìm , mặc kệ còn sống , con cứ coi như bọn họ đang sống ở một nơi non xanh nước biếc nào đó của Đại Tuyên là ."

Lương Tuyền gật đầu, hỏi: "Sư phụ, con cảm thấy con giống ?"

Sầm Thừa Phong ha hả: "Ta nuôi con nhiều năm như , thể giống ?"

Lương Tuyền cũng theo, hỏi: "Sao con còn cảm thấy con giống bệ hạ?"

Sầm Thừa Phong: "Có thể giống , bệ hạ mang theo con cùng ăn cùng ngủ ròng rã hơn hai năm, tư thế ăn cơm khi con còn bé đều giống bệ hạ như đúc. Tuy bệ hạ rõ nhưng ai cũng , bệ hạ coi con như con ruột mà nuôi."

Lương Tuyền nữa: "Sư phụ, ý con là con cảm thấy con giống bệ hạ."

Sầm Thừa Phong gật đầu: " là giống, lúc bệ hạ nhặt con ở bên dòng suối con trông giống ông , còn ông một đứa con trai, nếu còn sống cũng lớn bằng con, tìm nhà của con, bệ hạ còn là ông trời thấy ông mất một đứa con, cố ý đưa một đứa đến bên cạnh ông ."

Lần đầu tiên Lương Tuyền đến chuyện , tò mò hỏi: "Đứa con mất của bệ hạ là ai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-517.html.]

Sầm Thừa Phong lắc lắc cái đầu choáng váng: "Không , lúc đó bệ hạ cũng rõ."

Nói xong, ông vỗ vỗ vai Lương Tuyền: "Đừng mãi những chuyện quá khứ , con cũng lớn tướng , còn tranh thủ lúc con còn lành lặn, mau ch.óng cưới vợ sinh con?"

DTV

"Bệ hạ sớm ân chuẩn, con lề mề như chứ? Nếu như chờ nào nhiệm vụ thương thiếu một cánh tay, mất một cái chân, xem cô nương nhà ai để ý đến con."

Lương Tuyền đẩy tay ông : "Sư phụ đùa, những như chúng đều là sống những ngày l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao, chừng ngày nào đó đầu sẽ dọn nhà, cần gì khổ cô nương nhà chứ."

Nói xong, dậy: "Sư phụ, bên cạnh bệ hạ thể thiếu , con về thành ngay đây, hôm khác sẽ đến thăm ."

Sầm Thừa Phong cũng ngăn cản, ôm vò rượu rỗng lên giường: "Không việc gì thì đừng chạy lung tung, bảo vệ bệ hạ cho , chuyện của để tâm một chút, còn khi c.h.ế.t bế cháu trai mập mạp."

Lương Tuyền , vốn định dọn dẹp bàn nhưng cái bàn bừa bộn thì cảm thấy lười động tay nên bê cái bàn đặt xuống đất, dọn giường , đỡ Sầm Thừa Phong xuống, trong tủ lấy chăn đắp cho ông , đặt bạc còn gối ông mới đóng cửa rời .

Hắn dắt ngựa khỏi tiểu viện, xoay lên ngựa, đón ánh chiều tà, cưỡi ngựa trở về thành.

Sau khi thành, hồi cung mà là đến một cửa hàng son phấn.

Hắn ở góc đường đối diện tiệm son phấn một lúc, thấy cửa hàng son phấn sắp đóng cửa, lúc mới qua, theo lời đề nghị của chưởng quầy, chọn một hộp son phấn mà các cô nương ở kinh thành thích nhất hiện nay trả tiền, khi ngoài, cưỡi ngựa về phía nam thành, tìm một gian khách điếm gì nổi bật ở .

 

Loading...