Thừa Vũ Đế bên bờ suối chăm sóc bé, chợt một tên binh gọi ông xem, ông giọng tên binh dường như mang theo sự tức giận, bèn ôm đứa bé dậy, bước qua.
Theo ngón tay của tên binh sang, chỉ thấy trong bụi cỏ cách chỗ bé ẩn nấp vài bước đặt một cái nồi sắt, nồi còn bốc nóng, cỏ xanh đất đều hun cháy, rõ ràng là mới đun lâu.
Đợi Thừa Vũ Đế xem xong cái nồi, tên binh chỉ, lúc Thừa Vũ Đế mới để ý, bên bờ suối còn một cái bếp lò dựng bằng đá, xem mới đất vùi lấp, bọn họ đào lên, bên trong củi lửa đốt dở vẫn còn bốc khói.
Nghĩ đến tình hình khi phát hiện bé, Thừa Vũ Đế còn gì hiểu, ông đen mặt lấy áo choàng bọc đứa bé , nhét trong lòng dùng đai lưng buộc c.h.ặ.t, đó ông xoay lên ngựa, giật dây cương, thúc ngựa đuổi theo.
Đám lưu dân vốn đang bỏ chạy, tiếng vó ngựa đầu , thấy bọn họ đuổi theo, mấy lập tức co giò chạy thục mạng, bảy tám còn chạy theo những hướng khác .
Vốn dĩ Thừa Vũ Đế còn ôm một chút may mắn, nghĩ rằng lẽ bọn họ nghĩ nhiều, lòng đến nỗi tà ác như . thấy những liều mạng bỏ chạy, ông bèn bọn họ đoán đúng.
Lửa giận của Thừa Vũ Đế bốc lên ngùn ngụt, ông cưỡi ngựa đuổi theo tên to con nhất, cũng là tên lúc nãy trả lời ông , vung roi ngựa quất thẳng khiến ngã nhào xuống đất, ông quất liên tiếp mười mấy roi, đ.á.n.h cho còn sức mà dậy, mới dừng tay.
Đám binh cũng đuổi kịp những còn lôi về, ném xuống một chỗ, những kẻ gào cầu xin tha thứ, phạm tội gì.
Thấy bọn chúng còn giả ngu, Thừa Vũ Đế bế đứa bé trong n.g.ự.c giơ lên cao, những kẻ nhất thời chột ngậm miệng cúi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-514.html.]
Thừa Vũ Đế nhét đứa bé trở lòng, cưỡi ngựa đến phía cách đó xa chờ, sai Sầm Thừa Phong thẩm vấn.
DTV
Sầm Thừa Phong dẫn đám binh bịt miệng mấy tên , đó đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử, đ.á.n.h xong thẩm vấn, hễ dấu hiệu dối, bịt miệng đ.á.n.h tiếp, lặp lặp mấy , những kẻ dám giấu diếm nữa, khai hết.
Đám lưu dân vốn hạng lương thiện, chúng những chuyện cướp bóc nhưng cũng bản lĩnh gì thật sự, phần lớn đều là bắt nạt những thật thà.
Sau đó thiên hạ đại loạn, hôm nay bên đ.á.n.h , bách tính lập tức chạy nạn sang bên , ngày mai bên đ.á.n.h , bách tính chạy nạn sang một nơi khác, dần dà, khắp nơi đều là lưu dân, đất đai cũng trở nên hoang vu.
Đám ác đồ các thế lực bắt lính nên trốn chạy khắp nơi, dọc đường cũng ít chuyện , cướp đồ ăn thức uống của nhà khác thì cũng là trêu ghẹo con gái, vợ , lúc đói đến phát điên, bọn chúng còn ăn thịt , quả thật là táng tận lương tâm.
Mấy ngày , bọn chúng gặp một đám lưu dân đường ở ngoài trăm dặm, đứa bé ở trong đó.
Đứa bé nhà chăm sóc , dáng vẻ trắng trẻo mũm mĩm, cũng gầy, thể là đứa bé mập nhất mà bọn chúng gặp trong thời gian đó.
Đám súc sinh nảy sinh ý đồ , xúi giục một cuộc hỗn loạn, thừa cơ bắt trộm đứa bé , định mang theo đường lương khô, để phòng khi thiếu lương thực thì lấy lấp bụng.
Hôm đó ăn hết lương khô cướp , chúng lập tức tìm một dòng suối, tắm rửa sạch sẽ cho đứa bé , bắc nồi, nhóm lửa, chuẩn đem bé nấu chín.