Bị đọc tâm trở thành đoàn sủng - Chương 509

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:14:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ám vệ xong, cũng ghé tai thì thầm: "Huynh đại nhân gần đây , vẻ, suốt ngày soi gương, chẳng lẽ để ý cô nương nhà nào?"

Lương Tam Thập Thất: "Không thể nào, thấy đại nhân nhà khi nào thẳng cô nương nào ?"

Ám vệ nghĩ ngợi, gật đầu: "Cũng . đại nhân chỉ thẳng cô nương, ngay cả bọn cũng là liếc mắt."

Lời khiến Lương Tam Thập Thất nhịn : "Huynh nhỏ thôi, đại nhân thấy, sợ là sẽ đ.á.n.h chúng ."

DTV

Hai đang chuyện, cửa phòng ném một quyển hồ sơ, ngay đó là giọng âm trầm của Lương Tuyền: "Còn mau lăn , lảm nhảm cái gì?"

"Vâng, tới ngay." Lương Tam Thập Thất vội vàng đáp lời, xoa xoa mặt, xóa nụ mặt, khiêng gương đồng : "Đại nhân, xem đặt chỗ nào thích hợp?"

Lương Tuyền chỉ chỉ cửa sổ: "Chỗ đó sáng sủa, đặt ở đó."

Lương Tam Thập Thất khiêng gương qua đặt xuống.

Lương Tuyền tùy ý ném chiếc gương đồng trong tay lên bàn, đó dậy, qua gương đồng, soi chính diện , đó nghiêng soi một bên xoay soi bên .

Hắn lặp lặp mấy , đầu hỏi Lương Tam Thập Thất: "Thế nào?"

Lương Tam Thập Thất vội : "Đại nhân vũ bất phàm."

Lương Tuyền liếc một cái: "Ai hỏi ngươi cái ?"

Lương Tam Thập Thất hiểu, chắp tay : "Thuộc hạ ngu dốt, xin đại nhân rõ."

Lương Tuyền đến gần gương, chống cằm: "Ngươi xem giống ai ?"

Lương Tam Thập Thất gãi đầu. Ngày thường bất kể đại nhân dặn dò nhiệm vụ gì, đều là chỉ lệnh rõ ràng nhưng hôm nay đại nhân , chẳng hiểu gì hết.

Trong lòng tuy nghi ngờ nhưng đại nhân hỏi, cũng thể đáp, vì thế : "Đại nhân tiên phong đạo cốt, giống thần tiên trời."

Lương Tuyền: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-509.html.]

Lương Tuyền ghét bỏ một cái, đưa tay day day giữa hai hàng lông mày: "Đi gọi Lương Phong và Lương Giang ."

Lương Tam Thập Thất đáp , xoay ngoài, một lát , ba cùng cửa, Lương Phong và Lương Giang Lương Tuyền gương, nhỏ giọng ghé tai nhỏ: "Đại nhân đang ?"

Lương Tuyền xoay , hai hỏi: "Các ngươi thấy quen mắt ?"

Câu hỏi thật kỳ quặc, Lương Giang còn đang suy nghĩ thâm ý trong đó, Lương Phong nhịn , phì một tiếng: "Chúng theo bên cạnh đại nhân bao nhiêu năm, chỉ quen mắt, cho dù đại nhân hóa thành tro thuộc hạ cũng nhận ."

Lương Tam Thập Thất liếc qua Lương Tuyền mặt mày sa sầm, tiến lên đá Lương Phong một cước, cảnh cáo: "Cẩn thận cái lưỡi của ."

Lương Phong vội vàng bịt miệng, lui về phía hai bước.

Lương Tuyền về phía hai .

Hai tuy hiểu rõ nhưng vẫn nghiêm túc đ.á.n.h giá, để cho bọn họ , Lương Tuyền còn qua một vòng, Lương Phong theo một vòng, lắc đầu: "Đại nhân chính là đại nhân, thuộc hạ đại nhân giống ai."

Lương Tuyền về phía Lương Giang: "Ngươi thấy ?"

Lương Giang: "Thuộc hạ cũng ."

Tuy Lương Giang như nhưng Lương Tuyền từ trong thoáng chốc dừng của chút gì, phất phất tay: "Hai ngươi lui xuống ."

Lương Tam Thập Thất và Lương Phong đáp , lui ngoài.

Lương Tuyền trở chỗ , hai chân theo thói quen vắt chéo chân lên bàn, hai tay khoanh , giọng điệu thể nghi ngờ: "Nói."

Lương Giang im lặng một lát: "Đại nhân, tiếp theo lời nhảm của thuộc hạ, xong đừng cho là thật."

Lương Tuyền kiên nhẫn nhíu mày: "Dài dòng."

Lương Giang tiến lên hai bước, ghé tai Lương Tuyền, lấy tay che miệng, nhỏ giọng nhỏ vài câu.

Lương Tuyền xong, mặt chút gợn sóng, im lặng một lát, gật đầu: "Được, , ngươi lui xuống ."

 

Loading...