Hoa Nguyệt quận chúa cũng Lan Chân công chúa ý gì, cô bé ôm cánh tay nàng lắc lư: "Mẫu , con hề hồ đồ, Khương di nương là ruột của A Uyển, con thể thấy c.h.ế.t mà cứu."
Lan Chân công chúa con gái lay đến hoa mắt, nàng dở dở : "Mẫu , con đừng lay nữa."
Rồi nàng đưa tay kéo Tiết Uyển dậy: "Đừng động một chút là quỳ, , ở chỗ , con và tỷ tỷ con đều như , cần khách sáo như ."
Tiết Uyển thấy Lan Chân công chúa giận, cũng ghét bỏ cô bé, trong lòng yên tâm, ngoan ngoãn đáp lời.
Hoa Nguyệt quận chúa lay cánh tay Lan Chân công chúa: "Mẫu , đồng ý ?"
Lan Chân công chúa đưa tay chọc chọc trán con gái: "Nếu đồng ý, con sẽ lắc gãy cả cánh tay ?"
Lan Chân công chúa chính là đồng ý, nghĩa là chuyện Khương di nương rời khỏi Tiết gia thể thực hiện .
Tiết Uyển mừng rỡ, cô bé vui đến phát , quỳ xuống dập đầu: "Đa tạ bá mẫu, đa tạ bá mẫu."
Hoa Nguyệt quận chúa vui vẻ nhảy cẫng lên, cô bé ôm cổ Lan Chân công chúa, hôn chụt một cái lên mặt nàng : "Mẫu là nhất."
Lan Chân công chúa vẻ ghét bỏ đẩy con gái , cố ý lau mặt: "Lớn tướng mà còn giống như Nặc nhi, dính đầy nước miếng."
Hoa Nguyệt quận chúa mặc kệ, cô bé khanh khách, kéo Tiết Uyển còn đang ngây chạy .
Lan Chân công chúa: "Đi , cung nữa ?"
Hoa Nguyệt quận chúa đầu , giọng điệu vui vẻ: "Mẫu cứ , con đưa A Uyển đến chỗ Cửu di ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-496.html.]
Nghĩ đến chuyện Cửu công chúa đưa Thần phi xuất cung, Lan Chân công chúa lắc đầu: "Được , đây là thỉnh giáo kinh nghiệm, suốt ngày cứ hấp hấp tấp, chẳng chút dáng vẻ thục nữ nào cả."
Nói xong, dặn dò xong việc trong phủ, nàng cũng dậy khỏi cửa, thẳng đến hoàng cung.
Địch Quy Hồng sáng sớm thức dậy cùng Thẩm Vi Yến, Thẩm Vi Thanh luyện quyền với sư phụ một canh giờ, đó trở về rửa mặt y phục, ăn sáng, xem vài trang y thư, tính toán Thẩm Tri Nặc cũng sắp tỉnh nên bé đến chính viện.
Khi đến nơi, quả nhiên tiểu cô nương còn tỉnh, bé lập tức vấn an một lượt.
Thái t.ử phi mỉm ôm bé lên, hỏi đêm qua ngủ ngon , hỏi bữa sáng hợp khẩu vị , Địch Quy Hồng ngoan ngoãn đáp lời, cuối cùng còn : "Đa tạ thái t.ử phi bá mẫu quan tâm."
Thấy bé ngoan ngoãn đến tưởng, thái t.ử phi thực sự nhịn hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé: "Hồng nhi của chúng thật ngoan."
DTV
Quả nhiên ngoài dự đoán của nàng, bé ngẩn , khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Thái t.ử phi ha hả, đặt bé xuống đất: "Đi tìm Nặc nhi ."
Cậu bé hiếm khi hành lễ mà xoay bước nhanh phòng trong, nháy mắt biến mất ở cửa.
Thái t.ử phi nhịn thành tiếng, Văn Anh quận chúa thấy mẫu nhà vui vẻ cũng theo, tò mò hỏi: "Mẫu , cũng giống Nhị ca, thích trêu chọc Hồng nhi ạ?"
Thái t.ử phi xoa đầu con gái, đáp: "Đại ca con thì cổ hủ, Nhị ca con thì nghịch ngợm, nương còn từng thấy bé nào ngoan ngoãn như , đương nhiên là trêu chọc một chút."
"Hồng nhi ngoan." Văn Anh quận chúa gật đầu ôm lấy eo thái t.ử phi, mất mát : "Mẫu , từ khi Hồng nhi đến, Nặc nhi còn thiết với con như nữa, Nặc nhi mỗi ngày đều quấn lấy con nhưng bây giờ cả ngày cứ dính lấy Hồng nhi, cũng cho con ôm nữa."