Ngày đó A Đại dẫn gặp Thập Nhất hoàng t.ử, tuy Thập Nhất hoàng t.ử mặt biểu cảm gì nhưng ánh mắt hiền lành, cao cao tại thượng giống như một công chúa và hoàng t.ử mà với ánh mắt khinh miệt.
Hơn nữa bởi vì Thập Nhất hoàng t.ử quản lý Cửu Minh vệ, tay thường xuyên án cần điều tra, hai cũng coi như nửa đồng nghiệp, Thập Nhất hoàng t.ử còn chủ động nhắc tới đề tài , hai trao đổi lâu về cách phá án, thể là trò chuyện vui vẻ.
Thấy và Thập Nhất hoàng t.ử chuyện hợp ý, A Đại vui mừng, cho nên cảm kích.
Ngày hôm gặp Thập Nhất hoàng t.ử, lập tức tiến lên thỉnh an Thập Nhất hoàng t.ử, chỉ điều khi đó và A Đại còn thành hôn, cũng tiện gọi hoàng mà gọi điện hạ.
Thập Nhất hoàng t.ử hôm đó và một ngày quả thực như hai khác , chỉ quan sát hai cái gật đầu, thái độ thể là lạnh nhạt, cảm giác đó, giống như y quen .
Trong lòng thắc mắc, còn tưởng rằng Thập Nhất hoàng t.ử là một hai mặt, ngày hôm đối với hiền lành chẳng qua là nể mặt A Đại mà thôi.
A Đại ở đây, chắc hẳn một ngỗ tác nhỏ bé như lọt mắt xanh của một hoàng t.ử như y.
Đối với mà thì chuyện đó gì quan trọng, ngỗ tác nhiều năm như , ánh mắt gì từng gặp qua, sớm để ý.
để ý là chuyện của , bởi vì mà khiến A Đại khó xử, cho nên chỉ cần A Đại ở đây, Thập Nhất hoàng t.ử bằng lòng nể mặt, vẫn cảm kích như cũ.
Hắn chỉ âm thầm ghi nhớ trong lòng, nếu như A Đại ở đây, vẫn nên tránh một chút, cần thiết tự chuốc lấy nhục nhã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-467.html.]
Không quá hai ngày, và A Đại cung, đường A Đại gặp một quen dừng chuyện với nam t.ử , ở ngoài mấy bước chờ.
Thập Nhất hoàng t.ử vặn tới, y thấy A Đại bèn gần chào hỏi, còn gật đầu với nam t.ử hiền lành nhưng thèm để ý tới dù chỉ cách đó vài bước, thậm chí chẳng buồn liếc mắt .
Lần càng thêm khẳng định suy đoán trong lòng, cảm thấy Thập Nhất hoàng t.ử cũng coi thường .
Vừa vặn, A Đại và nam t.ử cũng chuyện xong, nàng gọi một tiếng: "A Viễn, chúng thôi", đáp một tiếng, Thập Nhất hoàng t.ử lúc mới về phía .
Trên gương mặt lạnh như băng của Thập Nhất hoàng t.ử vẫn chút biểu cảm nhưng trong mắt thoáng hiện một chút kinh ngạc, chút kinh ngạc thoáng qua biến mất nhưng vẫn kịp thấy.
Hắn hoang mang, vì Thập Nhất hoàng t.ử tỏ vẻ như mới chú ý đến , một sống sờ sờ như lẽ nào tầm thường đến ?
Thập Nhất hoàng t.ử từ nhỏ tính tình cổ quái, cũng nghĩ nhiều, tới bên cạnh A Đại.
DTV
Lần Thập Nhất hoàng t.ử với , cũng gật đầu, vẻ mặt vẫn thiện như đầu gặp mặt.
Sau đó hai còn gặp nhiều , bất kể ở trường hợp nào, A Đại ở đó , thái độ của Thập Nhất hoàng t.ử vẫn hề đổi.
Có lẽ là do ngỗ tác lâu thành thói quen, trong lòng nổi lên nghi ngờ, lập tức lật qua lật tình cảnh và Thập Nhất hoàng t.ử mấy gặp mặt trong đầu suy ngẫm, cuối cùng đưa kết luận, thái độ của Thập Nhất hoàng t.ử đối với đổi là do Thập Nhất hoàng t.ử nhận .