Tất cả đều ông sống , ông cũng sống nhưng kịp .
Thừa Vũ Đế thầm thở dài trong lòng: "Được, trẫm sẽ sống ."
Hai chuyện, thái t.ử dẫn theo bốn vị đại thần nội các, sáu vị thượng thư lục bộ cùng tới.
Mọi cửa thỉnh an Thừa Vũ Đế, Thừa Vũ Đế gật gật đầu: "Đều lên , ban ghế ."
Mọi dậy, theo thứ tự xuống.
Thấy vẻ mặt Thừa Vũ Đế mệt mỏi, sắc mặt cũng , thái t.ử lo lắng : "Phụ hoàng, chuyện gì cứ dặn dò nhi thần là , nhọc lòng?"
Thừa Vũ Đế : "Việc con , để trẫm tự mới ."
Thái t.ử đoán hẳn là quan hệ với các hoàng t.ử khác, đáp một tiếng thì thêm gì nữa, lẳng lặng .
DTV
Các vị đại thần liếc mắt , lúc bệ hạ giao tất cả chính vụ cho thái t.ử, ngay cả triều đình cũng lên, hôm nay chuyện mà gọi tất cả tới.
Thừa Vũ Đế quét mắt chỉ chỉ chiếu thư ngự án: "Khang Nguyên Đức, ngươi tuyên ."
Khang Nguyên Đức đáp , tới ngự án, hai tay nâng chiếu thư đóng ngọc tỷ, mặt , cao giọng tuyên : "Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu , trẫm thừa thiên mệnh chấp chưởng xã tắc... , thái t.ử Thẩm Húc, nhân phẩm cao quý..."
*
Phượng Nghi cung.
Hoàng hậu từ Sùng An cung trở về, bà nghiêng giường nghỉ ngơi chốc lát, bao lâu thì tỉnh nhưng cũng dậy, bà cứ như nghiêng gối dựa, nhẹ nhàng phe phẩy quạt tròn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-455.html.]
Phương ma ma hỏi: "Nương nương, hôm nay chúng còn cung của Tưởng chiêu nghi ?"
Hoàng hậu: "Hôm khác , hôm nay bản cung mệt mỏi."
Bà vốn định đến cung của Tưởng chiêu nghi xem thể hỏi chuyện gì liên quan đến lão Tam từ chỗ bà , nhưng ngụm m.á.u của hoàng đế cho mất hứng nên nữa. .
Phương ma ma đáp , cho rằng hoàng hậu đang lo lắng cho Thừa Vũ Đế, bà tiếp nhận quạt tròn từ tay bà chậm rãi phe phẩy, an ủi : "Bệ hạ là chân long thiên t.ử, chắc chắn hồng phúc tề thiên, nương nương cần quá mức lo lắng, kẻo hao tổn tinh thần."
Hoàng hậu gật đầu: "Yên tâm, bản cung ."
Bà hỏi: "Mấy tiểu tôn nhi của ngươi vẫn còn chứ?"
Nhắc tới mấy tôn t.ử nhà , Phương ma ma nhịn : "Đa tạ nương nương nhớ mong, đều khỏe cả."
Hoàng hậu cũng : "Vậy là . Sau ngươi việc gì thì về nhà thăm bọn chúng, thừa dịp bọn nhỏ còn nhỏ thì ở bên cạnh nhiều hơn, nếu đầu trong nháy mắt mà chúng lớn lên, ngươi sẽ hối hận."
Trong lòng Phương ma ma cảm động, ngoài miệng thừa nhận: "Lão nô hối hận, mấy tên tiểu t.ử nghịch như khỉ, nương nương bọn chúng thể chọc giận đến mức nào ."
Bà cố ý một ít chuyện thú vị mà bọn nhỏ nghịch ngợm gây họa cho hoàng hậu ngớt.
Đang thì bọn nhỏ chạy tới, đứa một câu hoàng tổ mẫu, đứa một câu ngoại tổ mẫu, chúng còn cửa, giọng líu ríu truyền , Phượng Nghi cung thoáng cái lập tức náo nhiệt lên.
Hoàng hậu vẻ ghét bỏ chỉ chỉ cửa, với Phương ma ma: "Ngươi xem, những đứa mới là khỉ con." Hai đều .
Thẩm Tri Nặc cửa thấy hoàng hậu đang , bé chạy tới sấp bên giường, nghiêng cái đầu nhỏ đ.á.n.h giá hoàng hậu: "Hoàng tổ mẫu, gì thế ạ?"
Hoàng hậu đưa tay ôm tiểu cô nương mũm mĩm lên, bà sờ bàn tay nhỏ bé của bé, vỗ m.ô.n.g nhỏ của bé: "Hoàng tổ mẫu thấy Nặc nhi của chúng thì vui vẻ."