Thập Nhất hoàng t.ử hô dừng, Quách Thạch lập tức để cho những thái giám ném ngoài đăng ký tên, để cho mấy chục tên thái giám trong sân xếp thành một đội khác, qua đăng ký lĩnh bạc.
Chờ bộ đăng ký xong, thống kê xong, quyền cước cộng tổng cộng 87 .
Nhân ít nhiều như , thái t.ử phi thở phào nhẹ nhõm, với Thập Nhất hoàng t.ử: "Thập Nhất , giỏi thẩm vấn , 87 phiền Thập Nhất thẩm vấn giúp một ."
Thập Nhất hoàng t.ử chắp tay , y gật đầu với Quách Thạch, biểu cảm nghiêm , Quách Thạch lập tức phất tay với Cửu Minh vệ: "Mang 87 ."
Lời , sắc mặt 87 lập tức đổi. Bị Cửu Minh vệ trong tay Thập Nhất điện hạ mang , còn thể sống ?
Mọi lượt quỳ xuống đất, thì hỏi nguyên do, thì cầu xin, thì kêu oan.
DTV
"Thái t.ử phi, Thập Nhất điện hạ, chúng nô tài phạm sai lầm gì, vì mang chúng nô tài ?"
"Thái t.ử phi tha mạng, Thập Nhất điện hạ tha mạng."
"Bạc nô tài cần, nô tài sẽ trả , cầu Thập Nhất điện hạ khai ân."
Trong lúc nhất thời, trong diễn võ trường ồn ào, một mảnh xôn xao.
Thái t.ử phi thoáng qua Thập Nhất hoàng t.ử mặt lạnh, thấy y ý định giải thích, cảm thấy vẫn là nên trấn an hai câu thì hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-445.html.]
Vì nàng dậy, tới bên cạnh khán đài vài bước: "Mọi đừng kinh hoảng, bạc cũng cần trả . Mang các ngươi là vì một việc cần các ngươi hỗ trợ điều tra, đợi chuyện điều tra rõ, tự nhiên sẽ thả các ngươi trở về."
Mấy năm nay, danh tiếng của thái t.ử phi vẫn , xong thái t.ử phi tự giải thích thì cũng thấy bình tĩnh .
Thấy Cửu Minh vệ đen mặt đặt tay lên chuôi đao, mặc dù trong lòng phục nhưng nào dám gì nữa, đồng loạt theo.
Đám thái giám ném ngoài sân nhận bạc thưởng, thấy cảnh tượng , oán khí và ghen tỵ của họ trong khoảnh khắc tan thành mây khói, họ đều âm thầm cảm thấy may mắn, may mà võ công.
Một tiểu thái giám vụng trộm lấy khuỷu tay đụng tiểu thái giám mặt dài bên cạnh, nhỏ giọng : "Vốn còn tưởng là chuyện , ngờ là một tai họa."
Tiểu thái giám mặt dài ôm xương sườn hít một , nhỏ giọng : "Ngươi nhẹ chút, xương sườn của Cửu Minh vệ đ.á.n.h một quyền thương, ngươi huých thế sợ là xương gãy mất."
Tiểu thái giám nghiêng đầu gã, chỉ thấy tiểu thái giám mặt dài mặt mũi bầm dập, hiển nhiên đ.á.n.h nhẹ, khỏi đồng cảm vô cùng.
tiểu thái giám mặt dài mang theo một con mắt thâm tím, trông thật sự quá buồn , nhịn nhỏ giọng : "Ta Vương Thuận, bình thường lúc gây chuyện với chúng , ngươi hoạt bát , ngươi còn đè hai chúng xuống đất, hôm nay ngươi đ.á.n.h t.h.ả.m thế? Sao thế, mặt Cửu Minh vệ nên nhát gan ?"
Tiểu thái giám mặt dài tên Vương Thuận đổi sắc, gã vội trừng mắt một cái, tức giận xoay rời : "Ta đ.á.n.h thành như , ngươi còn ở đây giễu cợt , ngày thường mua rượu thịt đều nhét hết bụng ch.ó , đừng mong ăn của một miếng thịt, uống của một ngụm rượu."
Tiểu thái giám vội vàng đuổi theo hòa: "Ta sai , miệng tiện, ngươi đừng tính toán với ."
Vương Thuận quanh bốn phía, thấy tụm năm tụm ba về chỗ ở của , thấy ai để ý gã, gã mới thở phào một .