Bị đọc tâm trở thành đoàn sủng - Chương 420

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:02:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng xoay phòng, thấy Vinh tần đất, vội vàng tiến lên đỡ.

Vinh tần phất tay tát một cái thật mạnh lên mặt Xuân Hạnh: "Tiện tỳ, bản cung còn c.h.ế.t, gặp chuyện trốn ."

Xuân Hạnh tát đến lệch mặt cũng gì, yên lặng đỡ Vinh tần dậy.

*

Đông cung.

Vừa dùng bữa tối xong, Thẩm Vi Thanh lão hoàng đế gọi qua hỏi thăm những lời A Thống trong ngày hôm nay, Văn Anh quận chúa thì thái t.ử phi gọi cũng với mục đích tương tự, thái t.ử và Thẩm Vi Yến cũng đều ở bên cạnh .

Thẩm Tri Nặc cũng nghĩ nhiều, nắm tay Địch Quy Hồng cùng đám nhũ mẫu San Hô chậm rãi dạo trong sân để tiêu thực.

Tiểu cô nương : "Tiểu tướng quân, sẽ luôn cùng tiêu thực chứ?"

Địch Quy Hồng thoáng qua cái bụng nhỏ tròn vo của tiểu cô nương, nghiêm túc gật đầu: "Cùng ."

Thẩm Tri Nặc mỉm , vẫy vẫy tay: "Hồng nhi, thật ."

Địch Quy Hồng mím môi .

Thẩm Tri Nặc hỏi: "Vậy nhớ cha và ca ca của ?"

Địch Quy Hồng im lặng một lát, lắc đầu: "Nam t.ử hán đại trượng phu, chí tại bốn phương, cha cùng ca ca vì triều đình dốc sức."

Hỏi một đằng trả lời một nẻo, Thẩm Tri Nặc đoán bé ngại nhớ nên cũng hỏi thêm, bé nắm tay bé tiếp tục , bé suy nghĩ một chút : "Lần đến Thái Y Viện chơi , ngày mai chúng đến Thái Y Viện nhé?"

Địch Quy Hồng nghĩ đến vị thái y họ Uông dường như bệnh lao, còn hoàng quý phi cũng triệu chứng tương tự, suy nghĩ một chút lắc đầu : "Lúc chỉ là tò mò mà thôi, bây giờ cũng lắm."

Thẩm Tri Nặc gì: "Được, thì ."

DTV

Lại thêm hai vòng, tiểu cô nương buồn ngủ ngáp dài, đôi mắt to tròn ngấn nước: "Tiểu tướng quân, buồn ngủ , đưa về viện nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-420.html.]

Tiểu cô nương bé xíu còn đưa về sân, dáng vẻ lớn chọc cho đám nhũ mẫu San Hô nhịn .

Địch Quy Hồng cũng , bé đưa tay đỡ lấy tiểu cô nương sắp vững: "Không cần, đưa trở về."

San Hô xổm xuống đưa tay: "Tiểu quận chúa, là nô tỳ bế nhé?"

Thẩm Tri Nặc thoáng qua bé đang nắm c.h.ặ.t t.a.y , lắc đầu: "Ta bộ cùng tiểu tướng quân."

Địch Quy Hồng cong mắt, duỗi hai cánh tay nhỏ bé ôm tiểu cô nương mũm mĩm lên, trong phòng: "Ta cũng thể bế ."

San Hô và nhũ mẫu sợ tới mức đồng loạt khom lưng đưa tay bảo vệ: "Địch tiểu công t.ử cẩn thận."

Thẩm Tri Nặc cũng giật , bé vội vươn tay ôm lấy cổ bé: "Tiểu tướng quân, vẫn nên tự thôi." Đừng để ngã.

Cậu bé buông tay: "Nặc Nhi yên tâm, bế ."

Ban đầu bé còn bế nhẹ nhàng, nhưng một lát, khuôn mặt nhỏ nhắn của bé căng c.h.ặ.t, đợi đến khi bé hì hục bế tiểu cô nương mũm mĩm về chính điện, khuôn mặt nhỏ nhắn mệt đến đỏ bừng, trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Thẩm Tri Nặc thấy thế thì sốt ruột, đợi bé bước qua ngưỡng cửa thì bé vội vàng : "Được , đến nơi ."

Địch Quy Hồng đặt tiểu cô nương xuống đất thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Tri Nặc thấy buồn : "Nặc Nhi béo quá."

Nói xong thì bé nhón chân, duỗi bàn tay nhỏ bé lau mồ hôi trán cho : "Tiểu tướng quân, mệt đến toát mồ hôi ."

Địch Quy Hồng khom lưng, cúi đầu xuống để tiểu cô nương dễ lau: "Không tại Nặc Nhi, tại trời nóng quá."

Chứng kiến tất cả, San Hô và nhũ mẫu nhịn đều bật , Thẩm Tri Nặc cũng khanh khách.

Thái t.ử phi động tĩnh thì , hỏi: "Sao thế?"

 

Loading...