Thập Bát công chúa lờ mờ đoán Thập Thất công chúa gì, gật đầu đồng ý, cũng gì thêm.
Thập Thất công chúa chẳng buồn cùng Nặc Nhi chạy xa từ biệt, vội vàng cất bước rời .
Thẩm Tri Nặc kéo Địch Quy Hồng xuống viên đá tròn, nghiêng đầu nhỏ hỏi bé: "Tiểu tướng quân, mệt ?"
Địch Quy Hồng lắc đầu, hỏi: "Muội mệt ?"
Thẩm Tri Nặc gật đầu, buông tay bé, hai tay bé nắm c.h.ặ.t thành quyền, dùng sức đ.ấ.m chân: "Chân mỏi nhừ ."
Địch Quy Hồng đôi chân ngắn ngủn tròn vo của tiểu cô nương, khóe mắt cong lên, bé đưa tay gạt hai nắm tay nhỏ của bé, giúp bé xoa bóp: "Như chăng?"
Sức lực , bóp còn dễ chịu hơn tự bé đ.ấ.m, Thẩm Tri Nặc gật đầu: "Được, đa tạ tiểu tướng quân."
Cảm tạ xong, bé tò mò hỏi: "Sao tiểu tướng quân xoa bóp thế?"
Địch Quy Hồng rũ mi, tay ngừng xoa bóp: "Người tập võ ít nhiều cũng hiểu chút ít."
Thẩm Tri Nặc vỗ tay, tiếc lời khen ngợi: "Tiểu tướng quân thật lợi hại, cái gì cũng ?"
Gò má bé chút ửng hồng, bé mím môi , .
Thẩm Tri Nặc thấy bé môi hồng răng trắng, tướng mạo tuấn tú, nhịn thầm hỏi: [Cún con, mẫu của tiểu tướng quân hẳn là xinh ?]
DTV
Hệ thống mở nội dung liên quan đến ba cha con Địch gia, tìm kiếm tin tức về Địch phu nhân: [Tiểu chủ nhân, trong cốt truyện miêu tả nhiều về Địch phu nhân, chỉ từ chỗ Địch tướng quân Địch Toại thấy miêu tả thế , đầu gặp mặt, ông đến ngây , trong đầu bật một từ "Xuất thủy phù dung" (Hoa sen mới nở)].
Thẩm Tri Nặc nghiêng đầu, kỹ mặt bé một hồi tán đồng sâu sắc: [Giống như một đóa phù dung. ]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-414.html.]
Cậu bé xoa bóp xong một chân cho tiểu cô nương, dậy qua bên , xổm xuống xoa bóp chân còn , động tác ngừng, khóe miệng bé khẽ cong lên, mi mắt cũng cong cong.
Thẩm Tri Nặc thấy bé chỗ bè nhích cái m.ô.n.g nhỏ, nhường chỗ cho bé, đưa tay vỗ vỗ lên tảng đá: "Tiểu tướng quân xuống đây bóp ."
Địch Quy Hồng bèn dậy, xuống cạnh tiểu cô nương, tiếp tục xoa chân cho bé.
Thẩm Tri Nặc nghiêng đầu sang, tiếp tục bé, thế nào cũng thấy đủ.
Thẩm Vi Thanh, Văn Anh quận chúa chậm rãi tới, thấy hai đứa trẻ tảng đá thiết thì đều nhịn mỉm .
Bốn chỗ nên vây quanh, cúi đầu Địch tiểu công t.ử xoa chân cho Nặc Nhi.
Thẩm Tri Nặc thấy đến, bé ngẩng đầu : "Nặc Nhi mệt , nghỉ một lát ạ."
Thẩm Vi Thanh đưa tay nhéo hai b.úi tóc nhỏ đầu tiểu cô nương: "Nhiều chân dài tay lớn ở đây, chịu để bế, tội gì khổ thế ."
Thẩm Tri Nặc lắc đầu, tránh tay bé: "Nặc Nhi thích bộ."
Thẩm Vi Thanh chút lưu tình vạch trần: "Trước khi Hồng Nhi cung, cả ngày để tỷ tỷ bế thì là để nhị ca bế, lúc đó hai bọn mệt c.h.ế.t, thích bộ?"
Văn Anh quận chúa sợ tức giận nên kéo tay áo Thẩm Vi Thanh: "Nhị ca bậy, mệt, bế Nặc Nhi cả ngày cũng mệt."
Thẩm Vi Thanh để ý đến động tác nhỏ của đại , trêu chọc tiểu cô nương: "Nặc Nhi, sợ ca ca tỷ tỷ bế mà mất mặt Hồng Nhi đấy chứ?"
Thẩm Tri Nặc sợ mất mặt, bé chỉ ở cùng tiểu tướng quân, nếu bé một thì thật đáng thương.
Thấy nhị ca nhà cợt, Thẩm Tri Nặc tức giận dậy định đ.á.n.h, bé còn kịp thì Địch Quy Hồng ôm , ấn xuống tảng đá.