Thẩm Tri Nặc xòe bàn tay nhỏ bé: "Vậy ."
Thẩm Tri Nặc đu đưa chán, bé kéo Địch Quy Hồng: "Tiểu tướng quân, dạy múa kiếm ."
Rèn luyện thể bắt đầu từ nhỏ.
Địch Quy Hồng liếc bàn tay nhỏ bé cầm đũa còn vững của tiểu cô nương, nhất thời gì.
Thẩm Vi Thanh mà buồn , bé cúi đầu gần, nhịn hỏi: "Múa kiếm? Nặc Nhi, múa kiếm? Không là kiếm múa chứ?"
"Huynh ." Thẩm Tri Nặc giơ tay tát bé một cái, đó Địch Quy Hồng, giọng trẻ con nũng nịu nghiêm túc: "Có , tiểu tướng quân?"
Lúc Địch Quy Hồng do dự nữa, gật đầu đồng ý, bé nhảy xuống từ xích đu, đưa tay định ôm tiểu cô nương.
Văn Anh quận chúa nhà tròn vo từ đầu đến chân, thằng nhóc tay nhỏ chân nhỏ như mầm đậu , cô bé dám để bé ôm nên tiến lên một bước đưa tay ôm lấy , đặt bé vững vàng mặt đất.
Thẩm Tri Nặc đưa tay lấy thanh kiếm nhỏ bên hông Địch Quy Hồng: "Ta dùng cái ." Kích thước vặn thích hợp.
Địch Quy Hồng nắm lấy bàn tay nhỏ của tiểu cô nương, kiên nhẫn giải thích: "Cái mở lưỡi, nguy hiểm."
Thẩm Tri Nặc thì đầu quanh một vòng, tìm thứ thích hợp, bé bèn chỉ huy Thẩm Vi Thanh: "Nhị ca, tìm kiếm gỗ cho ."
Thẩm Vi Thanh chạy : "Ta tìm cho , lát nữa va vấp, tự thương, phụ vương và mẫu phi sẽ lột da mất."
Thẩm Tri Nặc tức giận đến mức chống nạnh dậm chân: "Huynh dám coi thường ."
Địch Quy Hồng suy nghĩ một chút, kéo bàn tay nhỏ của tiểu cô nương qua: "Bảo Ninh, đừng giận, lát nữa cho một cái."
DTV
Thẩm Tri Nặc kinh ngạc: "Tiểu tướng quân, ?"
Địch Quy Hồng: "Ta sẽ thử xem, ngày mai sẽ đưa cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-353.html.]
Ngày hôm , Địch Quy Hồng quả nhiên mang tới một thanh kiếm gỗ nhỏ từ một cây gậy gỗ bóng loáng, đầu gọt tròn, chuôi kiếm bọc một miếng vải màu hồng nhạt, còn treo thêm một cái tua kiếm.
Thẩm Tri Nặc nhận lấy thanh kiếm gỗ, là tỉ mỉ, bé vỗ tay, tiếc lời khen ngợi: "Tiểu tướng quân, thật lợi hại."
Thiếu niên chút đỏ mặt, mím môi .
Vì thế Địch Quy Hồng bắt đầu dạy tiểu cô nương múa kiếm, thiếu niên mỗi chiêu mỗi thức đều như nước chảy mây trôi, bài bản, mỗi múa xong một chiêu dừng , về phía Thẩm Tri Nặc: "Nhìn hiểu ?"
Thẩm Tri Nặc nghiêm túc gật đầu: "Hiểu ."
Địch Quy Hồng thu thế: "Vậy múa một ."
Thẩm Tri Nặc tràn đầy tự tin: "Nhìn cho kỹ."
Dứt lời, bé nhấc đôi chân nhỏ, múa may đôi tay tròn vo, bắt chước theo, múa hỏi: "Thế nào?"
Địch Quy Hồng cong cong khóe mắt: "Rất ."
Thẩm Tri Nặc vui vẻ , múa may một hồi hỏi Văn Anh quận chúa: "Tỷ tỷ, thế nào?"
Văn Anh quận chúa bình thường nhà duỗi lưng cũng híp mắt lâu, giờ phút thấy tiểu cô nương còn thể múa kiếm, cô bé quả thực đến ngậm miệng, vỗ tay khen ngợi: "Nặc Nhi thật lợi hại."
Thẩm Tri Nặc hỏi Thẩm Vi Thanh: "Nhị ca?"
Thẩm Vi Thanh thấy mũm mĩm nhà uốn éo, dáng vẻ nhỏ nhắn vụng về giống như một củ cải nhỏ chân, vẫn cố nén tiếng, giờ phút thấy tiểu cô nương còn hỏi , bé nhịn nữa, ha hả ôm bụng đất.
Thẩm Tri Nặc ngay nhị ca chắc chắn ngứa đòn, bé dừng , hai tay chống nạnh, cảnh cáo: "Nhị ca!"
Thấy tiểu cô nương sắp nổi giận, Văn Anh quận chúa đưa tay ôm : "Nặc Nhi, đừng giận, chờ a tỷ tới, để a tỷ giúp đ.á.n.h ."