Mọi chuyện xảy quá nhanh, cung nhân trong cung Vinh quý phi phản ứng , Vinh quý phi ngã xuống đất.
Cung nhân chuyện gì xảy , thấy chủ t.ử nhà đ.á.n.h, sắc mặt đều đổi, ùa lên, mấy đỡ Vinh quý phi, mấy đến kéo Thần phi: "Thần phi dừng tay, nương nương dám dĩ hạ phạm thượng?"
Thần phi cầm giày chỉ , mỉa mai : "Dĩ hạ phạm thượng? Các ngươi hỏi nương nương của các ngươi bây giờ là vị trí gì ?"
Mọi . Có ý gì?
Thần phi lạnh một tiếng, lớn tiếng : "Còn ? Quý phi nương nương của các ngươi hiện tại biến thành tần, còn thấp hơn một bậc so với bổn cung."
Nói xong, sắc mặt đổi: "Huống chi, bổn cung phụng chỉ trút giận, đều tránh cho bổn cung."
Cung nhân khí thế hung hãn gặp ai cản đ.á.n.h đó của Thần phi dọa sợ, theo phản xạ về phía của Phượng Nghi Cung đang ở cửa cung, thấy bọn họ khoanh tay , trong lòng đều hiểu, Thần phi thật.
Mọi dám ngăn cản nữa, do dự một chút, cuối cùng vẫn lùi mấy bước, nhường đường.
Vinh quý phi hai tay ôm lấy khuôn mặt đau đến tê dại, ánh mắt hung ác trừng Thần phi, nghiến răng nghiến lợi : "Ngươi đủ ?"
Thần phi tiến lên, vung cánh tay, tát mạnh đầu Vinh quý phi một cái, lúc mới xách giày rời .
Đợi Thần phi , Phương ma ma dẫn theo hai ma ma tiến lên: "Hoàng hậu nương nương khẩu dụ, Vinh tần xúi giục cung nhân bất kính với chủ t.ử, phạt đ.á.n.h năm mươi trượng để răn đe."
Mọi xong thì đều quỳ xuống. ...
Thẩm Tri Nặc nhị ca bất ngờ bế lên chạy khỏi Phượng Nghi Cung, bé vốn định nhéo tai bé, nhưng nghĩ đến việc bé chọc lão Hoàng đế tức giận, liền tha thứ cho bé, còn vỗ vỗ vai bé: "Nhị ca, lắm."
Thẩm Vi Thanh thấy Thẩm Tri Nặc khen ngợi , nhịn ngây ngô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-338.html.]
Thẩm Tri Nặc ồn đến đau tai, giãy giụa hai chân nhỏ, cố gắng xuống đất.
Đứng tại chỗ đầu , bé liền thấy các tỷ tỷ cũng theo ngoài, tiểu tướng quân nhỏ bé cùng.
Thẩm Tri Nặc bước hai chân ngắn nhỏ chạy qua, Hoa Nguyệt Quận chúa tưởng Thẩm Tri Nặc chạy về phía cô bé và Văn Anh Quận chúa, liền dang hai tay, mỉm xổm xuống, chuẩn đón .
Nào ngờ Thẩm Tri Nặc cúi đầu, chui qua cánh tay cô bé, chạy về phía .
Hoa Nguyệt Quận chúa ồ lên một tiếng, dậy đầu , liền thấy Thẩm Tri Nặc nắm tay bé, tươi như hoa hướng dương.
Hoa Nguyệt Quận chúa lập tức ôm n.g.ự.c, bộ đau lòng c.h.ế.t, ngã về phía Văn Anh Quận chúa bên cạnh.
DTV
Văn Anh Quận chúa bật , đưa tay đỡ : "Tỷ tỷ, tỷ thấy còn giơ tay ."
Hoa Nguyệt Quận chúa: "Muội Thẩm Tri Nặc chạy về phía Địch tiểu công t.ử?"
Văn Anh Quận chúa : "Đó là đương nhiên, Thẩm Tri Nặc là do ôm lớn, đương nhiên ."
Hoa Nguyệt Quận chúa cũng cảm thấy buồn : "Muội cứ xem, bây giờ Địch tiểu công t.ử ở trong cung, Tri Nặc sẽ còn quấn lấy chúng như nữa."
Văn Anh Quận chúa thở dài: "Trẻ con luôn thích chơi với trẻ con hơn, đây cũng là chuyện cách nào."
Hai tỷ đang chuyện, Thẩm Vi Thanh đợi Thập bát Công chúa tới, nhắc chuyện đó: "Tiểu cô cô, Cửu cô cô của con lá gan lớn như ? Người ngưỡng mộ ?"
Thập bát Công chúa thấy đứa trẻ nhắc tới, vội vàng giơ một ngón tay lên chặn miệng, thấp giọng : "Suỵt, chuyện như , trong lòng nghĩ là , đừng , kẻo truyền đến tai bệ hạ."