Bị đọc tâm trở thành đoàn sủng - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:28:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu bé tránh tay bé, chắp tay, nghiêm túc: "Gia phụ dặn dò, mạo phạm Quận chúa."

Thẩm Tri Nặc thấy bé nghiêm túc kiên trì, càng cảm thấy bé thật thú vị, nắm tay bé. Lần tránh, bé nắm , liền vui vẻ: "Vậy gọi là gì?"

Cậu bé đáp: "Tùy ý Bảo Ninh Quận chúa."

DTV

Thẩm Tri Nặc: "Vậy phụ gọi là gì?"

Cậu bé: "Hồng Nhi."

Thẩm Tri Nặc: "Vậy cũng gọi là Hồng Nhi nhé."

Cậu bé bé con mũm mĩm thấp hơn một cái đầu, trầm mặc một lúc, cúi đầu: "Được."

Thẩm Tri Nặc liền lắc lắc tay bé, vui vẻ: "Hồng Nhi, sẽ dẫn chơi."

Địch Quy Hồng gật đầu: "Đa tạ Bảo Ninh Quận chúa."

Thấy bé vẫn đổi cách xưng hô, Thẩm Tri Nặc cũng để ý nữa, đưa bàn tay nhỏ nhắn tròn trịa sờ sờ thanh bảo kiếm nhỏ đeo bên hông bé, tò mò hỏi: "Đây là kiếm thật ?"

Địch Quy Hồng gật đầu: "Là kiếm thật."

Thẩm Tri Nặc thấy chuôi kiếm còn khảm một viên đá màu đỏ, trông tinh xảo, bèn hỏi: "Vậy thể cho xem một chút ?"

Địch Quy Hồng tháo thanh bảo kiếm nhỏ từ bên hông xuống, hai tay đưa đến mặt Thẩm Tri Nặc.

Thẩm Tri Nặc đưa tay nhận lấy, ngờ thanh kiếm nặng như , suýt chút nữa rơi xuống đất, bé vội vàng luống cuống tay chân đỡ lấy.

Địch Quy Hồng nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, vững vàng đưa đến mặt bé.

Thẩm Tri Nặc cũng dám cầm nữa, liền cầm tay bé xem xét, cũng gì, nhưng tiện gì, cứ thế mà để bé thu . Thế là bé giả vờ cao thâm: "Đây là một thanh kiếm ."

Thấy vẻ nghiêm túc dỗ dành trẻ con, Văn Anh Quận chúa và Hoa Nguyệt Quận chúa đều che miệng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-297.html.]

Địch Quy Hồng thấy bé khen kiếm của , đôi mắt sáng long lanh, vẻ vui: "Đây là do phụ đích chế tạo cho ."

Thẩm Tri Nặc lập tức vỗ tay tán thưởng: "Oa, phụ thật lợi hại."

Địch Quy Hồng trịnh trọng gật đầu: "Phụ là Đại tướng quân."

Thẩm Tri Nặc: "Vậy lớn lên cũng Đại tướng quân ?"

Địch Quy Hồng: "Đó là đương nhiên."

Thẩm Tri Nặc thấy bé cứ mãi nâng kiếm, bèn : "Ta xem xong , cất ."

Địch Quy Hồng cẩn thận đeo thanh bảo kiếm trở bên hông, vuốt ve chuôi kiếm hai cái, vẻ mặt trở nên ủ rũ.

Thẩm Tri Nặc thấy , đoán rằng bé chắc là đang nhớ phụ , suy nghĩ một lát : "Hay là, gọi là Tiểu tướng quân nhé?"

Cậu bé dường như thích cái tên , ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng xinh cong cong: "Được."

Thẩm Tri Nặc bèn nắm lấy tay bé, dẫn bé đến mặt hai tỷ tỷ, bắt đầu giới thiệu: "Tiểu tướng quân, đây là tỷ tỷ của , Văn Anh Quận chúa, đây là biểu tỷ của , Hoa Nguyệt Quận chúa."

Địch Quy Hồng chắp tay hành lễ: "Tại hạ Địch Quy Hồng, bái kiến Văn Anh Quận chúa, bái kiến Hoa Nguyệt Quận chúa."

Văn Anh Quận chúa và Hoa Nguyệt Quận chúa thấy bé vẫn nghiêm túc hành lễ, hai cũng thu ý , gật đầu với bé: "Địch tiểu công t.ử, cần đa lễ."

Mấy đứa trẻ coi như quen , Thái t.ử phi bèn : "Tuệ Nhi, Ngưng Nhi, các con chải tóc cho Nặc Nhi , trông chừng Nặc Nhi ăn sáng, sắp xếp chỗ ở cho Hồng Nhi ."

Mấy đứa trẻ đồng ý, Địch Quy Hồng còn hành lễ với Thái t.ử phi: "Làm phiền Thái t.ử phi ạ."

Thẩm Tri Nặc thấy bé thực sự ngoan, kìm đưa tay xoa nhẹ khuôn mặt bầu bĩnh .

Địch Quy Hồng ngây , dường như chút giật , hàng mi cong v.út khẽ run lên.

Thẩm Tri Nặc khúc khích, chỉ đầu , bé như dỗ trẻ con: "Đợi chải tóc xong nhé."

 

Loading...