Thập bát công chúa rót cho ba đứa trẻ, đẩy đĩa bánh hoa đào duy nhất bàn về phía , áy náy : "Dạo bận quá, quên mất việc chuẩn đồ ăn, giờ chỉ bánh hoa đào, nếu thích thì nếm thử xem."
Thẩm Tri Nặc và Văn Anh Quận chúa cả ngày mẫu phi dặn dò, tuyệt đối ăn đồ lung tung ở bên ngoài, hai cô bé nhớ kỹ, đều ngoan ngoãn đói.
Thẩm Vi Thanh bưng chén lên: "Con thích ăn bánh hoa đào, con uống là ."
Thập bát công chúa cũng những điều kiêng kỵ trong cung, mấy đứa trẻ ở Đông Cung quý giá, xưa nay dễ ăn đồ bên ngoài.
Nàng chuẩn điểm tâm chỉ vì phép lịch sự tiếp khách, mời cũng là khách sáo, thấy mấy đứa trẻ ăn, nàng ngược thở phào nhẹ nhõm, tươi gật đầu.
Thập bát công chúa cảm thấy vẻ kỳ lạ, bèn "Chờ một chút", đó dậy gian trong, lấy một xấp hoa văn dày, bày lên bàn: "Vi Thanh, Tuệ Nhi, Nặc Nhi, còn cho đại ca đại tẩu mỗi một đôi giày, các con giúp chọn hoa văn nhé."
DTV
Thẩm Vi Thanh và Văn Anh Quận chúa đồng ý, mỗi cầm một xấp, từ từ xem.
Thẩm Tri Nặc cũng vươn bàn tay nhỏ bé lấy một tờ, giơ lên mặt, bộ tịch xem, nhưng thực chất đôi mắt to tròn láo liên, âm thầm quan sát xung quanh.
Trong phòng nhiều đồ đạc, phần lớn đều cũ kỹ, chiếc bàn đặt mặt đất bong tróc sơn, một chân bàn còn gãy một đoạn, phía kê bằng một miếng gỗ.
Nói chung, bộ căn phòng hề giống nơi ở của phi tần, mà giống như nhà của những dân nghèo khó ở ngoài cung.
Chỉ những bông hoa, cây cỏ bày biện khắp nơi, mang đến cho căn phòng một chút sinh khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-272.html.]
Nhìn sang Tĩnh Quý nhân, Thẩm Tri Nặc vốn nghĩ tiểu cô cô đủ gầy, ngờ Tĩnh Quý nhân còn gầy hơn, sắc mặt tái nhợt, là quanh năm thấy ánh mặt trời.
Lại Tĩnh Quý nhân mặc bộ y phục vải thô, Thẩm Tri Nặc càng thêm khó hiểu, trong lòng khỏi lẩm bẩm: [Cún con, lão Hoàng đế còn nhân tính , Tĩnh Quý nhân và tiểu cô cô của sống khổ sở như , ông quan tâm ?]
Hệ thống đáp: [Theo thấy trong cốt truyện, hình như Tĩnh Quý nhân phạm lầm lớn, nên mới nông nỗi . ]
Tĩnh Quý nhân đầu tiên là giật vì tiếng gọi "lão Hoàng đế" non nớt , đó thấy một giọng nam t.ử kỳ quái, sắc mặt càng thêm đổi, theo phản xạ nép nữ nhi, ánh mắt hoảng loạn quanh.
Không thấy , bà càng thêm sợ hãi, nắm lấy cánh tay nữ nhi, run giọng gọi: "Nhiễm Nhi."
Thập bát công chúa vội vàng nắm lấy tay Tĩnh Quý nhân, siết c.h.ặ.t, ý bảo bà .
Tĩnh Quý nhân lúc mới nhớ chuyện nữ nhi dặn dò đó, nắm c.h.ặ.t t.a.y nữ nhi một cái, tỏ ý hiểu.
Thẩm Tri Nặc trong lòng : [Cún con, ngươi quét tiểu cô cô và Tĩnh Quý nhân của . ]
Trước đó ở Phượng Nghi Cung, Cún con quét mặt tiểu cô cô của bé chỉ quét một nửa, cho nên khi nãy ca ca tỷ tỷ hỏi bé đến Lạc Mai hiên , bé đến, mục đích chính là Cún con quét cho xong, giờ ở ngay mặt, bé cũng lãng phí thời gian.
[Vâng, tiểu chủ nhân. ] Cún đen đáp một tiếng, bay đến mặt Thập bát công chúa, bay quanh nàng một vòng, đó bay quanh Tĩnh Quý nhân một vòng, nhảy trở vai Thẩm Tri Nặc: [Quét xong , tiểu chủ nhân hỏi gì ?]
Thẩm Tri Nặc: [Trước tiên xem Tĩnh Quý nhân phạm lầm lớn gì?]