Thẩm Tri Nặc hỏi tiếp: [Vậy trong tình tiết liên quan đến Thập thất hoàng thúc thì ?]
Hệ thống tìm kiếm tình tiết của Thập thất hoàng t.ử: [Cũng thấy. ]
Thẩm Tri Nặc: [Vậy ngươi xem xem, là hoàng thúc nào g.i.ế.c Thập thất hoàng thúc?]
Hệ thống cẩn thận xem qua tình tiết thể tìm kiếm : [Tiểu chủ nhân, là vị hoàng t.ử nào. ]
Thẩm Tri Nặc chống nạnh, nghiêng đầu nhỏ suy nghĩ mãi vẫn hiểu: [Vậy thì lạ thật. ]
Hệ thống tra , bé con nghĩ , cũng bắt đầu suy đoán đủ kiểu, thầm nghĩ chẳng lẽ là thuộc hạ của Tứ hoàng t.ử phản , tự Hoàng đế?
Thừa Vũ Đế khẽ hừ lạnh gần như thấy. Nhất định là cài nội gián bên cạnh lão Tứ, lão Tứ ngu xuẩn lợi dụng quân cờ .
Mấy đứa con sót đ.á.n.h tơi bời bên ngoài, ai chịu kinh , là vì chúng , bên ngoài đ.á.n.h thế nào cũng quan trọng. Sau ai thắng, đó thể bình loạn giúp bệ hạ.
tấn công kinh thành, đ.á.n.h hoàng cung, đây chính là hành vi mưu nghịch tạo phản rành rành.
Tên ngốc lão Tứ cho là thông minh, thừa dịp khác đ.á.n.h , lén đ.á.n.h về nhà , nhưng nào ngờ trúng kế khác.
Trong trường hợp bên cạnh Hoàng đế loạn, đầu tiên công phá kinh thành nhất định sẽ trở thành cái đích cho chỉ trích, lấy danh nghĩa thanh quân trắc mà tiêu diệt.
Lão Tứ , thông minh như lời Nặc Nhi , cũng là hèn hạ như khác nghĩ, chỉ đơn thuần là ngu xuẩn.
Nếu đúng như lời , ý định mưu nghịch mà đến cần vương hộ giá, tuyệt đối sẽ công phá kinh thành. Cũng chỉ tên ngốc Nhị thập nhất mới lừa gạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-210.html.]
Thẩm Tri Nặc thấy hỏi gì cũng , xòe tay nhỏ, chút thất vọng: [Vậy xem , hôm nay tìm "thằng con hiếu" . ]
Hệ thống: [ , tiểu chủ nhân. ]
Bé lâu như , hỏi cũng lâu như , thật sự cũng mệt, bèn bước những bước ngắn, chậm rãi về phía Hoàng hậu, nhào lòng bà, cọ cọ tìm tư thế thoải mái xuống.
Hoàng hậu thấy bé mệt mỏi, đau lòng vô cùng, vươn tay ôm bé lòng, hiệu với Thừa Vũ Đế. Hôm nay đến đây thôi, đừng mệt bảo bối của .
Thừa Vũ Đế bao nhiêu chiến tích hiển hách của đám hiếu t.ử hiền tôn, cảm thấy trái tim cứng như đá của bắt đầu phong hoá. Nếu thêm chút kích thích nữa, e là tim ông sẽ vỡ vụn mất.
DTV
Không chỉ bé con cần nghỉ ngơi, ông cũng cần nghỉ một chút. Ông bèn gật đầu, lên tiếng: "Giờ cũng còn sớm nữa, các ngươi chuẩn gì cho Hoàng hậu, mau mau dâng lên ."
Nghe đến dâng lễ, Thẩm Tri Nặc bò dậy: "Hoàng tổ mẫu, Nặc Nhi cũng quà."
Hoàng hậu mỉm : "Tốt lắm, bảo bối của hiếu nhất."
Thẩm Tri Nặc dậy, vẫy tay nhỏ tròn trịa với hai ca ca: "Ca ca, giỏ hoa."
Thẩm Vi Yến và Thẩm Vi Thanh gật đầu, đến thiên điện, bê giỏ hoa lớn đặt sẵn ở đó , đưa đến mặt Hoàng hậu: "Hoàng tổ mẫu, đây là Nặc Nhi tự tay cho ."
Bé con mũm mĩm quỳ xuống mặt Hoàng hậu, thành kính dập đầu, bằng giọng non nớt: "Nặc Nhi chúc Hoàng tổ mẫu thể an khang, sống lâu trăm tuổi."
Một câu chúc mừng thông thường, nhưng Hoàng hậu lời chúc phúc chân thành từ bé con.
Bà nghĩ đến những lời A Thống , nghĩ đến nếu Nặc Nhi, mùa đông sẽ xảy những chuyện đó, Hoàng hậu bỗng chốc nước mắt lưng tròng, ôm c.h.ặ.t bé con vẫn đang quỳ lòng, một tay đỡ đầu bé, một tay vỗ m.ô.n.g nhỏ, giọng nghẹn ngào: "Bảo bối của , tổ mẫu cảm ơn con."