" bao nhiêu năm nay, nhờ vả bao nhiêu , bảo giúp xin giấy phép buôn muối, giấy phép buôn , để cũng ăn với hoàng tộc, kiếm chút vốn liếng cho các cháu , giúp nào ?"
Tiết Trí Dung lạnh: "Đệ tự xem là ăn lớn , chỉ thấy buôn bán với hoàng tộc kiếm nhiều tiền, nhưng thấy trong đó ẩn chứa bao nhiêu nguy hiểm."
"Ta đúng là xin giấy phép buôn muối, giấy phép buôn cho , nhưng bao nhiêu năm nay, mượn danh nghĩa của ở bên ngoài kiếm ít tiền còn gì? Nếu an phận một chút, đừng mua nhiều đồ cổ tranh chữ, đừng phung phí, thì một khối gia tài lâu ."
Trần thị ở bên cạnh đầy oán hận đỡ: "Đại ca thì sống sung sướng, còn chúng sống chật vật, mấy đứa nhỏ sắp đến tuổi cập kê , mà còn tiền sính lễ."
Tiết Trí Đình phụ họa theo: "Ta là của mà sống nghèo khổ như , đại ca sống trong phủ Công chúa, xe ngựa cao sang, tiêu tiền như nước, thấy áy náy ?"
Tiết Trí Dung nhất thời cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, đôi co với họ nữa: "Được gả cho Công chúa là phúc phận tu mấy kiếp của Tiết Trí Dung , nếu bản lĩnh đó thì tự cưới Công chúa ."
Nói xong chỉ Trần thị: "Còn ngươi nữa, nếu ngươi ngưỡng mộ cuộc sống hoàng tộc như , thì cứ hòa ly với lão tam, xem thử vị vương gia lớn tuổi nào ngươi đến , chẳng nhanh hơn việc trông chờ lão tam ."
Nói xong, phất tay áo, xoay bỏ .
Tiết Tụng lạnh lùng liếc hai phu thê, đuổi theo phụ .
Hai phu thê tức đến mức mặt mày tái mét, hồi lâu lời nào.
Không ai để ý, phía vầng trăng khuyết xa, một cái đầu nhỏ rụt .
Tiết Uyển ôm thỏ chạy một mạch, về đến tiểu viện mà cô bé và di nương ở, bảo bà t.ử khóa cửa , khi phòng, liền kéo Khương thị kể tất cả những gì thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-169.html.]
Khương thị sợ đến mức mặt mày tái mét, kéo nữ nhi gần, nhỏ giọng hỏi: "Phu nhân thấy con ? Họ mất mặt như , chắc chắn đang bực bội. Nếu con thấy, chừng họ sẽ trút giận lên con."
Tiết Uyển lắc đầu: "Nương đừng lo, con trốn kỹ lắm, ai thấy."
Khương thị thở phào nhẹ nhõm, ôm nữ nhi lòng: "Vậy thì , nương vô dụng, bảo vệ con, con tự cẩn thận."
Tiết Uyển dựa lòng Khương thị gật đầu, ghé sát tai mẫu nhỏ giọng : "Nương, Ngưng nhi tỷ tỷ , con đến chỗ tỷ ở một thời gian, con đồng ý ."
Khương thị buông nữ nhi , chút lo lắng: "Hôm nay xảy chuyện như , nhà tỷ tỷ con khi nào đổi ý ?"
Tiết Uyển lắc đầu, giọng điệu chắc chắn: "Không , tỷ tỷ , những chuyện hứa với con bao giờ nuốt lời."
Khương thị gật đầu, hỏi: "Vậy con đến đó ở lâu như , phiền quá ?"
Tiết Uyển lắc đầu: "Không , tỷ tỷ thích con, con cũng sẽ ngoan."
"Nương , con lớn, con nhờ Công chúa bá nương tìm cho con một mối lương duyên . Đến lúc đó con sẽ đón nương cùng, rời khỏi đây."
"Con bé ngốc , chỉ cần con bình an, nương ở cũng ."
DTV
Khương thị mỉm , yêu thương xoa mặt nữ nhi, : "Nếu Công chúa tìm mai mối cho con thì quá . Con ở phủ Công chúa bầu bạn với tỷ tỷ cho , chuyện nhường nhịn tỷ tỷ một chút, mặt Công chúa cũng ngoan ngoãn."