Bị đọc tâm trở thành đoàn sủng - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:44:14
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, Thái t.ử phi chút lo lắng : "Mẫu hậu, mấy đứa nhỏ mấy ngày nay luôn tránh mặt Hoàng thượng, nhưng cứ như mãi cũng , nhi thần thật sự lo lắng, nếu Hoàng thượng gặp Nặc Nhi thì chuyện A Thống sẽ thể giấu ."

Hoàng hậu vỗ về tay Thái t.ử phi: "Con đừng quá lo lắng, tuy Hoàng thượng mấy năm nay đa nghi, nhưng cũng đến mức ngay cả một đứa trẻ cũng tha."

Thái t.ử phi kính sợ Thừa Vũ Đế quyết đoán chiến trường, dù Hoàng hậu , nàng vẫn khỏi lo lắng.

Nếu Hoàng thượng nhân từ thì đày cả nhà bọn họ đến nơi khỉ ho cò gáy như A Thống , ngay cả Nặc Nhi còn nhỏ như cũng tha.

DTV

Thấy Thái t.ử phi mặt mày ủ rũ, Văn Anh Quận chúa tới, dựa mẫu ôm eo nàng, cũng cau mày.

Nhất thời, bầu khí trong phòng trở nên nặng nề.

Hoàng hậu cũng khuyên nữa.

Trực giác của bà mách bảo, nếu Hoàng thượng những lời A Thống , chắc ông sẽ nổi trận lôi đình, sẽ mặc kệ tất cả mà đại khai sát giới, mà sẽ tự kiểm điểm, sẽ nghĩ cách để bù đắp.

Gia đình tan nát, tuyệt đối là điều ông mong . Giang sơn mà ông vất vả gây dựng hủy hoại, càng là điều ông thấy.

thật , trong lòng bà cũng chắc chắn. Ý vua khó đoán, dù là phu thê mấy chục năm, bà vẫn thể hiểu rõ nam nhân đó.

Lan Chân Công chúa vốn cho rằng là trưởng nữ Thừa Vũ Đế yêu quý, nhưng nghĩ đến những chuyện A Thống , nàng chắc chắn nữa, sắc mặt cũng trở nên u ám.

Một lúc , Thái t.ử phi , cố tỏ thoải mái : "Không , Thái t.ử , binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn."

Hoàng hậu gật đầu: "Thái t.ử đúng, xe đến núi ắt đường, thôi, đừng câu nệ nữa, ai nấy việc của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-156.html.]

Mọi , Lan Chân Công chúa dẫn Tiết Tụng và Tiết Ngưng dậy: "Tính , chậm nhất đêm mai phò mã cũng sẽ về nhà, con dẫn mấy đứa nhỏ xuất cung , đến ngày sinh thần của mẫu hậu cung."

Hoàng hậu gật đầu: "Đi , đều bình an."

Lan Chân Công chúa dẫn các con rời , Thái t.ử phi còn bận chuẩn tiệc sinh thần, liền để mấy đứa nhỏ ở Phượng Nghi Cung, còn thì .

Hoàng hậu thấy Văn Anh Quận chúa cũng ủ rũ, liền gọi Ngân Điệp đến, bảo nàng hầu hạ tiểu Quận chúa ngủ trưa ở gian trong.

Lại hỏi Thẩm Vi Thanh đến thiên điện nghỉ ngơi một lát , Thẩm Vi Thanh lắc đầu, tìm đại ca, nhanh ch.óng chuồn mất.

Vừa khỏi Phượng Nghi Cung xa, bé liền thấy một nam nhân sải bước tới từ phía .

Nhìn kỹ, thấy nam nhân đó mặc cẩm bào trắng bạc thêu vân văn, dáng cao thẳng như tùng, mặt lạnh như băng, dù cách xa cũng cảm nhận sự lạnh lùng bao quanh y.

Thẩm Vi Thanh vui vẻ, đó chẳng là Thập nhất hoàng thúc Thẩm Đoan của bé thì là ai?

Thiếu niên mừng rỡ, nhảy cẫng lên, chạy tới: "Thập nhất hoàng thúc!"

Nghe giọng the thé của nhị chất t.ử, dáng vẻ như khỉ con của nhị chất t.ử, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày của Thập nhất hoàng t.ử cũng thoáng một tia d.a.o động, chính xác hơn là, khóe miệng y khẽ giật giật.

Y vươn tay dài , đặt lên đầu Thẩm Vi Thanh, giữ cách một .

Thẩm Vi Thanh vung hai tay ôm lấy , nhưng chiều cao chênh lệch quá lớn, với tới , bất mãn oán trách: "Hoàng thúc, bỏ tay , con nhớ c.h.ế.t, tránh con như ?"

 

Loading...