BỊ ĐẠI CA TRƯỜNG NHẮM TRÚNG - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:24:43
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ dịu vẻ lạnh lùng gương mặt sắc nét, bất giác khiến sững sờ.

Lúc lấy tinh thần, Giang Thiên bắt đầu giải bài.

Anh cúi mắt tập trung, đôi môi mỏng mím , ngón tay thon dài cầm b.út, những đường gân nổi nhẹ cẳng tay rắn chắc.

Khác với vẻ lười biếng thường ngày.

Bỗng nhiên, trán đau nhói một cái.

"Nhìn bài ?"

Sắc thật hại !

c.ắ.n răng, của ?!

Giang Thiên dây dưa chuyện , thầm thở phào nhẹ nhõm.

Một phút , bài giải rõ ràng giấy, nhịn giơ ngón cái:

"Anh giỏi thật đấy!"

Anh ngả , chân gác lên thanh ngang, giọng lười nhác:

" giỏi nhiều thứ lắm."

ngớ , chớp mắt vài cái.

"Chẳng em chạm qua ?" Giọng điệu Giang Thiên cực kỳ chủ đích.

kìm mà liếc xuống rốn .

Trời đất ơi! thế?!

Vu oan trắng trợn!

Sắc mặt Giang Thiên chợt trầm xuống, giọng khàn khàn:

"Nhìn ?"

mặt đỏ bừng, gì.

Anh chậm rãi nhếch khóe môi, ánh mắt đầy ẩn ý:

"Thật sự nhung nhớ thể ?"

TÔI!!

Rõ ràng là tự bậy mà?!

vội vàng thanh minh, " chạm bao giờ!"

Giang Thiên ngẩn , đó đỏ mặt.

"Tống Đường Đường…" Anh hắng giọng, gằn từng chữ:

" là cơ bụng."

Trời ơi.

Bây giờ chỉ độn thổ.

"Lần là vô tình…" biện bạch.

"Ừm, gặp mặt sờ bụng ."

Đối mặt với tội danh rành rành, cạn lời.

Bầu khí yên lặng trong hai giây. định chuồn .

"Tống Đường Đường."

Giang Thiên gọi , lập tức thấy điềm chẳng lành.

Anh như nhớ gì đó, ánh mắt tràn đầy thú vị:

" trai lắm ?"

Quả nhiên, luật pháp thể muộn màng nhưng sẽ bỏ sót ai.

Mọi ơi, nên cúi đầu nhận tội chối cãi đến cùng đây?

"Vừa nãy mấy giây , đếm ?"

mải quá, quỷ mới bao lâu!

"Thích ?"

MMH

"Không !" lập tức phủ nhận, "Anh gu của ."

Nhiệt độ xung quanh tụt xuống mấy độ, nhịn rùng .

C.h.ế.t , sai gì ?

Sắc mặt Giang Thiên tối sầm , đôi mắt vẫn ghim c.h.ặ.t mặt .

Tính mạng nhỏ bé của gọn trong tay , sự nhanh trí trong đời sắp cạn kiệt.

vội vã vắt óc nghĩ cách chữa cháy:

" thích em trai cơ, còn cái là đại ca !"

"Đại ca của các đại ca!"

Khóe môi Giang Thiên co giật, ngoắc ngón tay với .

lết lên như một kẻ chịu án t.ử, nhưng khi còn cách ba mươi centimet, bản năng sinh tồn kéo khựng .

Chưa kịp thở phào, gáy giữ c.h.ặ.t, mạnh mẽ kéo về phía .

Giang Thiên chậm rãi ghé sát , hàng mi dài từng chút từng chút áp gần hơn.

Tim ngừng đập.

Không lẽ định hôn ?!

Cứu với, dây thần kinh sắp đứt !

định đưa tay bịt miệng, thì Giang Thiên đột ngột nghiêng đầu, đôi môi mỏng dừng ngay sát vành tai .

Mọi ơi, suýt nữa mất mặt .

Nguy hiểm, nguy hiểm.

"Thích em trai?"

Hơi thở nóng rực phả lên vành tai, nóng quá.

Giọng khàn khàn đánh thẳng màng nhĩ, ngứa quá.

Tim loạn nhịp mất kiểm soát, cố gắng cứng miệng đáp :

"Ừm."

"Em thích ngoan ngoãn ?"

C.h.ế.t tiệt, lắp !

"Thích… thích ngoan ngoãn?"

"Ừm…..."

Trời ơi, nãy giờ lắp ?

siết c.h.ặ.t nắm tay, cố gắng bình tĩnh .

Giang Thiên phả bên tai , giọng trầm thấp:

"Ngoan thế nào?"

"Hay là, em thử dạy ?"

Không , dám, còn sống!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-dai-ca-truong-nham-trung/3.html.]

Anh mím môi, thì thầm hai chữ:

"Chị ơi..."

Giọng quá mức gợi cảm.

Cứu với, tai tê dại .

Còn thì... chẳng còn nữa.

gì.

Giang Thiên khẽ "Hửm?" một tiếng.

Chân bắt đầu mềm nhũn.

Anh lên tiếng nữa.

đầu óc rối bời, theo bản năng đẩy nhẹ .

Không phản ứng.

Lại đẩy thêm cái nữa.

Vẫn động đậy.

bắt đầu dùng sức.

Giang Thiên khẽ rên lên một tiếng trầm thấp,

"Tống Đường Đường."

"Hả?"

Tay giữ c.h.ặ.t, lòng bàn tay... là cơ bụng .

vội vàng rút tay về, nhưng ghìm c.h.ặ.t.

"Em , eo của con trai thể tùy tiện chạm ?"

tội.

"Giang Thiên... sai ..."

Anh khẽ dừng , chậm rãi nhả từng chữ:

"Còn thích uống sữa ?"

"Không, , ... thích nữa."

Anh ngừng hai giây, kéo dài giọng điệu:

"Vậy em thấy...?"

"Thấy gì?"

" thế nào?"

Anh ? còn sống.

Anh ? Nghe sai sai?

Đối mặt với câu hỏi nguy hiểm, quyết định giả ngu:

"... ."

"Hửm?"

Giang Thiên chịu buông tha.

trình bày sự thật, phân tích hợp lý:

" thử qua, thật sự ."

Anh nhướng mày, "Vậy em còn thử ?"

" lỡ lời, ... buông tay ."

Giang Thiên lười biếng tựa lưng tường, đôi chân dài gác chéo, chậm rãi .

"Khụ khụ..." né tránh ánh mắt . "Không gì thì về bài đây."

lưng.

"Tống Đường Đường."

Lưng cứng đờ.

Bây giờ mà thấy ba chữ , run cả .

chậm rãi ngoảnh , Giang Thiên đang xoay b.út tay, mắt chẳng buồn nâng lên.

"Có gì hiểu, hỏi ."

"Được..."

"Về ."

Một lát , điện thoại của Giang Thiên đột ngột rung lên.

Không bên gì, cộc lốc trả lời:

"Không ."

Rồi thản nhiên ném thêm hai chữ:

"Có việc."

âm thầm cảm thán: Giang Thiên thật sự đam mê học tập đến ?

Ngay giây tiếp theo, nhàn nhạt lên tiếng:

"Đang bận bài cùng yêu."

Ầm!

Trong đầu nổ tung một tiếng.

"Sao? Em cũng qua đây ?"

Mặt nóng thế ?

ngẩng đầu lên... Cái quạt trần cũ rích đúng là nên , chẳng mát chút nào!

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ dần dần khuất xuống, quyển bài tập tay cũng lật từng trang.

liếc sang một bên.

Ôi trời ơi, Giang Thiên – đại ca trườngđang ngủ say.

nghiêng , nín thở, lén lút quan sát gương mặt khi ngủ của .

Người nhắm mắt hờ, thở đều đặn, hàng mi dài tạo thành một đường cong mắt.

Ánh chiều tà hắt lên khuôn mặt , tạo một loại cảm giác yên bình hiếm thấy.

Đường viền hàm còn rõ ràng hơn cả kế hoạch cuộc đời , lúc ánh sáng tô vẽ đến mức dịu dàng vô cùng.

Tim bỗng nhiên run lên một nhịp.

Bề ngoài thì vẻ là một đại ca hổ báo, nhưng lúc ngủ... cũng chẳng gì ghê gớm lắm.

cấu lòng bàn tay .

Bây giờ lúc thưởng thức nhan sắc...

Phải chạy thôi!

, vô tình đá chân ghế.

C.h.ế.t ! Cái chân vụng về !

Anh ... chắc tỉnh nhỉ?

 

Loading...