Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 346: Điện báo
Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:05:42
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Lý Kim Dân về nhà ăn cơm, vẫn còn cẩn thận dè dặt an ủi Trương Vinh Anh: "Chuyện khoản vay bà đừng lo lắng quá, hỏi thằng Cả , nó bảo thể trả góp, trả theo quý, theo tháng theo năm đều . Cho dù trả , chúng già cả , Tín dụng xã cũng chẳng đến mức bắt chúng đem b.ắ.n bỏ . Cùng lắm thì gán nhà cho họ, để bà c.h.ế.t đói mà lo."
Thấy Trương Vinh Anh gì, bưng bát cơm gắp thức ăn, Lý Kim Dân hỏi: "Gắp cho ai thế?"
Ngẩng đầu quanh bàn, chỉ thấy mỗi Lý Bảo Phượng: "Ủa, con bé Kim Chi chạy với thằng Ba ?"
Trương Vinh Anh đáp, bưng bát trong phòng.
Kim Chi cả buổi chiều áy náy sợ hãi, chẳng còn chút tinh thần nào. Bà bảo Kim Chi phòng nghỉ ngơi, hơn nữa trong tình huống , để con bé ở một , yên tĩnh một chút là nhất.
Cho nên Trương Vinh Anh mang cơm tận phòng cho Kim Chi để con bé tự nhiên.
"Sao thế? Kim Chi khỏe ?" Thấy Trương Vinh Anh , Lý Kim Dân gặng hỏi.
Lý Bảo Phượng cũng , liếc mắt về phía phòng Kim Chi, trong mắt hiện lên vài phần quan tâm.
"Mẹ, chẳng bảo hôm nay dã ngoại với Hai ạ? Em đau ở thế?"
Trương Vinh Anh bưng bát cơm lên: "Bọn nó dã ngoại ở bờ sông đấy."
"Bờ sông tầm đông vui lắm, ..."
Nhai hai miếng cơm, Lý Kim Dân đột nhiên sững , sang Trương Vinh Anh : "Ây da, hôm nay vụ g.i.ế.c ban ngày ban mặt ở bờ sông đấy, Kim Chi gặp trúng ? Sợ hết hồn chứ gì?"
Trương Vinh Anh gật đầu: "Ừ."
Lý Kim Dân theo bản năng về phía phòng Kim Chi: "Thảo nào ăn cơm, để nó bình tĩnh . Con gái con đứa, thấy chuyện sợ c.h.ế.t khiếp , chừng còn thấy tận mắt chứ."
Giọng Trương Vinh Anh bình thản như đang về thời tiết hôm nay lắm: "Người định g.i.ế.c cái thằng con trai ăn hại nhà ông đấy..."
Lý Kim Dân cao giọng, cứng đờ : "Hả???"
Trương Vinh Anh: "Kết quả con trai ông đỏ, thằng Hắc Ngốc đẩy một cái..."
Giọng Lý Kim Dân dịu xuống: "Hả?"
Trương Vinh Anh: "Dao đ.â.m trúng Hắc Ngốc, xuyên thủng cả thận, suýt chút nữa thì cứu ..."
Lý Kim Dân bật dậy, gầm lên: "Hả!!!!"
Trương Vinh Anh ngẩng đầu ông vô cảm: "Bé cái mồm thôi, đừng dọa con bé Kim Chi sợ."
Mắt Lý Kim Dân như lồi ngoài: "Giờ ? Tình hình thế nào ? Bà bình tĩnh thật đấy, chẳng năng gì cả. Vừa nãy bà còn đây vẻ thâm trầm, là vì chuyện chứ gì?
Giờ thế nào , thằng Ba , nó thương ?
Hắc Ngốc ? Ối giời đất ơi, đấy là ân nhân cứu mạng đấy, nhà nó mỗi nó là độc đinh, thằng súc sinh trời đ.á.n.h nào ban ngày ban mặt ngoài hại thế hả?"
Trương Vinh Anh và một miếng cơm miệng: "Thì là chồng cũ của cái cô đối tượng mới của thằng Ba mà ông suốt ngày khen ngợi đấy."
Lý Kim Dân nghẹn họng: "Gì cơ?"
"Đồng chí Dương chồng cũ ???"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-346-dien-bao.html.]
"Con bé , cũng chẳng nó nhắc đến bao giờ. Chồng cũ nó nhảy g.i.ế.c thằng Ba? Thằng Ba cướp vợ nó ? Chẳng là chồng cũ ? Con bé Dương Giai Tuệ còn dây dưa cơ ? là hại c.h.ế.t mà. Bà còn với , thằng Ba thế nào? Hắc Ngốc ? Tình hình giờ ?"
Nói , Lý Kim Dân giật phắt đôi đũa tay Trương Vinh Anh: "Giời ạ, bà còn nuốt trôi cơm, giờ là lúc nào ?"
Trương Vinh Anh cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống: "Hắc Ngốc giờ thế nào cũng rõ, sáng nay trúng d.a.o xong đưa bệnh viện ngay, dù thì một bên thận chắc là giữ , chiều nay chuyển lên thành phố Ngàn Đường, Hồng Cẩu và thằng Ba cùng. Còn về tính mạng..."
Nói đến đây, giọng Trương Vinh Anh nhỏ dần: "Hy vọng thằng bé , nó khổ quá, cả đời chẳng mấy ngày yên , mới chút hy vọng..."
Nói đến đây, bà cũng chẳng ăn nữa: "Haizz... Thật là còn khổ hơn cả mạng ."
Không đợi Lý Kim Dân hỏi, Trương Vinh Anh tiếp: "Thằng Ba , Dương Giai Tuệ và gã chồng cũ giờ chắc bắt . Kim Chi dọa sợ, hôm nay phát bệnh."
Nói xong, Trương Vinh Anh cảm thấy miệng đắng ngắt.
Ông trời giáng liên tiếp mấy cái tát xuống, đ.á.n.h cho tối tăm mặt mũi.
Lý Bảo Quân hai ngày bặt vô âm tín. Kim Chi khi phát bệnh trở về trạng thái giống hệt hồi mới theo Trương Vinh Anh từ quê lên thành phố Bảo Lĩnh, gan bé nhiều, lúc nào cũng trốn tránh lạ, ngay cả chơi với con ch.ó Phúc T.ử cũng uể oải.
Sáng ngày thứ ba, Hà Mãn Hà gọi điện tới: "Chị Trương , tiền hàng chúng nhận , nhưng bên chúng cũng hết hàng. Hôm nay phía Nam mới chuyển hàng , nhanh nhất là 5 ngày, chậm nhất là 7 ngày nữa mới tới.
Ông chủ nhỏ của chúng bảo, chở từ ga tàu hỏa thành phố A về chuyển xe chở sang chỗ các chị thì phiền phức quá. Nếu các chị đồng ý lên Ngàn Đường lấy hàng, là lô chúng cũng chuyển thẳng từ phía Nam đến Ngàn Đường luôn nhé?"
Trương Vinh Anh suy nghĩ một chút đồng ý: "Được thôi, các cô cứ chuyển thẳng đến Ngàn Đường , phí vận chuyển đó quy đổi thành hàng hóa cho ."
Hà Mãn Hà giọng đầy áy náy: "Chị Trương, nhà chủ chúng cũng chuyện, tâm trí quản lý cửa hàng. Vốn dĩ hứa đơn hàng sẽ chuyển cho các chị, thật sự xin . Ông chủ chúng bảo tặng thêm cho chị một bao quần áo phụ kiện."
Trương Vinh Anh nhớ tới chuyện nhà , thở dài: "Có thể thông cảm ."
Hà Mãn Hà dặn thêm: "Để tránh mất công, nhất 7 ngày chị hẵng mang hộ khẩu lên ga tàu hỏa Ngàn Đường nhận hàng nhé. Hàng đến ga thể lưu kho 3 ngày, quá 3 ngày nhận hàng sẽ tính phí phạt theo thể tích, chị tự liệu mà tính toán nhé."
Trương Vinh Anh "ừ" một tiếng: "Cảm ơn em gái Hà nhé, chờ lên thành phố A, mời cô ăn cơm. Cửa hàng bên của đóng cửa mấy hôm nay , ngày nào cũng đến hỏi hàng về , bán đắt như tôm tươi ."
Hà Mãn Hà kiên nhẫn truyền kinh nghiệm cho Trương Vinh Anh: "Chị cứ như cửa hàng chúng , hàng về là kiểm kê ngay, sổ sách đàng hoàng, bán bao nhiêu trừ tồn kho bấy nhiêu.
Chờ xem loại hàng nào bán chạy thì mau ch.óng đặt thêm hàng , bán chậm thì đặt ít . Còn nữa, khách đặt thì chị thu 10% tiền cọc, hàng về bảo khách đến lấy.
Hàng đặt cộng với hàng tồn kho, cứ thế gối đầu , đợt về khéo tiếp nối đợt . Chị mà đợi bán hết sạch mới nhập hàng thì lỡ dở bao nhiêu thời gian."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Trương Vinh Anh gật đầu: " thế, chủ yếu là cũng ngờ đường một ngày mà từ Bảo Lĩnh chuyển tiền lên thành phố A mất nhiều ngày thế mới nhận . cũng ngờ ông chủ nhỏ nhà các cô nhất định nhận tiền mới chịu giao hàng. Nếu sợ đường xá nguy hiểm, tự mang tiền lên thì trong ngày là xong ."
Hà Mãn Hà hì hì: "Ây da, tiền trao cháo múc, đây là quy tắc ông chủ nhỏ nhà chúng đặt , ai cũng phá lệ. Cho nên, chị xem tồn kho mà đặt hàng nhé."
Trương Vinh Anh cũng giận, ôn tồn : "Được , cảm ơn nhé, chờ nhận hàng sẽ báo cho cô."
Vừa cúp điện thoại Hà Mãn Hà hai tiếng, buổi chiều Cương T.ử cũng gọi điện tới, báo lô đồ điện gia dụng đầu tiên về, chuẩn xuất phát.
Nghĩ hàng còn một tuần nữa mới tới, ở nhà cũng chẳng việc gì, Trương Vinh Anh lo lắng cho Hắc Ngốc, cũng hai gã đàn ông Lý Bảo Quân và Hồng Cẩu xoay xở .
Hơn nữa Kim Chi cứ ám ảnh chuyện hôm đó phát bệnh nhiều thấy, trong lòng nảy sinh tâm lý phản kháng với thế giới bên ngoài, sợ ngoài sẽ gặp ánh mắt dị nghị, cứ ru rú trong nhà.
Trương Vinh Anh nghĩ cứ để con bé ở nhà mãi cũng , bèn thu dọn đồ đạc, khoác bộ đồ "Cái Bang" lên , dắt theo Kim Chi chuẩn thành phố Ngàn Đường.