Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 174: Con nhỏ ham ăn

Cập nhật lúc: 2025-12-30 13:31:47
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Lý Bảo Quốc chào hỏi xong với bên ủy ban phường, trưa hôm đó, nhóm Lý Bảo Quân cùng Hồng Cẩu đốn hạ mấy cái cây xuống.

 

Cành cây đều c.h.ặ.t nhỏ, bó từng bó theo yêu cầu của Trương Vinh Anh xếp đống trong sân, chờ khô tự nhiên để củi đốt.

 

Thân cây đều dựa sức để cưa, hai một tổ, phiên đất kéo cưa. Cưa kéo đến bốc khói, cuối cùng cũng chia hai cây thành từng khúc, lăn trong sân.

 

Bức tường phía dùng vôi trắng vẽ khung một cái cửa lớn, mấy vung b.úa tạ "rầm rầm" đập phá.

 

Lý Bảo Quốc với tư cách là chủ nhân tương lai của ngôi nhà (tự nhận), tan tầm đều ghé qua thị sát hai . Thấy việc khí thế, mạnh tay chi tiền phát cho mỗi một điếu t.h.u.ố.c, mời uống soda.

 

Cộng thêm việc Lý Bảo Hải bữa nào cũng đưa cơm sang, trong lúc nhất thời, ba em vốn mỗi một bụng tính toán, tình cảm thế mà từ từ biến chuyển, trở nên hòa hợp hơn. Sự đổi khiến Trương Vinh Anh cũng kinh ngạc.

 

Nhà mua ngói mới và cửa lớn, cửa sổ mới, nhưng tiền nong vẻ dư dả. Lý Bảo Quốc và Lý Bảo Hải cũng để tâm chuyện , một ở bộ phận tín dụng lưu ý xem ai trong ngành , một ở tiệm cơm để ý xem khách nào nghề .

 

Tìm một hồi, thế mà để Lý Bảo Hải tìm thật.

 

Ở tiệm cơm một cô bé ham ăn tên Thẩm Đan, họ bên nhà của cô bé thợ mộc. Trong nhà một bộ cửa gỗ thịt hai cánh để gần hai năm. Trước khách đặt , nhưng khách gặp chuyện may, cửa đến lấy, tiền cọc cũng đến đòi, cứ thế vứt xó trong kho.

 

Bộ cửa đó vật liệu gì cũng , khuyết điểm duy nhất là kích thước quá lớn, bình thường dùng .

 

Nhắc đến chuyện , Thẩm Đan vẫn luôn c.h.ử.i đổng: "Anh bảo đặt xong hối hận lấy nữa ?

 

Bên giao tiền cọc, bên mất hút, thế chẳng hại ?

 

Gỗ mua từ xưởng gỗ về rẻ, tiền cọc thì thu tí tẹo. Nhà em cũng chẳng giàu gì, chút vốn liếng đổ hết đấy, giờ họ đến lấy.

 

Không lấy thì thôi, họ còn yêu cầu lắm chuyện, cái cửa kích thước to tổ bố thì chớ, bên còn đục lỗ cửa sổ, khoan chi chít là lỗ. Nhà bình thường cũng chẳng ai dùng, giờ tháo sửa thành đồ khác cũng khó sửa, là lỗ thủng, bán cũng bán ."

 

Lý Bảo Hải khô khốc an ủi: "Cái đó... thấy chắc đến mức đó , chắc lấy cửa mà cố tình c.h.ế.t ."

 

Thẩm Đan nghẹn lời.

 

Lý Bảo Hải hỏi: "Cửa trông thế nào? Có thể dẫn bọn xem ?"

 

Thẩm Đan gật đầu: "Được thôi, nể tình để phần bánh bao măng cho em, em dẫn các xem. Cơ mà em thấy các xem xong cũng chẳng lấy , vì đó khối xem , chẳng ai lấy cả. Cửa cao như thế, nửa cánh là lỗ, lúc họ em tốn bao nhiêu công sức, cũng chỉ vì mấy cái lỗ mà hỏng, nếu sớm đổi thành món đồ khác ."

 

"Rẻ chứ?" Lý Bảo Hải hỏi thêm một câu.

 

Thẩm Đan gật gật đầu: "Rẻ, đừng kiếm tiền với tiền công, tiền vật liệu lỗ quá nhiều thì em nghĩ em sẽ bán thôi."

 

Lý Bảo Hải lập tức hẹn giờ với Thẩm Đan. Chiều đến giờ nghỉ, đạp xe về nhà gọi Lý Bảo Quân và Hồng Cẩu.

 

Sau đó dẫn Hồng Cẩu và Lý Bảo Quân đến nhà của Thẩm Đan xem cửa.

 

Cậu của Thẩm Đan đến xem cửa, chỉ tay về phía nhà kho, bảo Thẩm Đan tự dẫn họ xem.

 

Nhóm Lý Bảo Hải theo Thẩm Đan nhà kho thử. Ái chà, là cửa, đúng như Thẩm Đan , nửa phần của cánh cửa là các loại lỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-174-con-nho-ham-an.html.]

 

Là kiểu dùng đục đục những hoa văn chạm rỗng .

 

Lý Bảo Quân lắc đầu: "Thế ? Không chắn gió cũng chẳng chắn mưa, còn to thế , còn to hơn cả cái tường bọn đập chứ. Cái mà mua về, c.h.ử.i c.h.ế.t."

 

Lý Bảo Hải : " trong tay mày hiện giờ còn đến 50 đồng nhỉ? Ra ngoài đặt một bộ cửa hai cánh to thế , rẻ cũng 60 đồng trở lên, loại một chút thì tùy tiện cũng 80-100 đồng trở lên, tao tiền nhé."

 

Thẩm Đan gặm xiên hồ lô đường tay : "Em ngay là các chê mà. Tiếc cho đống gỗ , cứ để đấy, chắc cũng bổ củi đun."

 

Hồng Cẩu vòng quanh cánh cửa một vòng: "Thím bảo phía dùng để mở cửa hàng. Kích thước đúng là to, nhưng chúng đập tường rộng thêm hai viên gạch nữa chắc là . Mặt tiền mà, cửa càng rộng càng ."

 

Lý Bảo Hải đưa tay sờ sờ, đo độ dày cánh cửa: "Toàn là lỗ, tính đến chuyện che mưa chắn gió thì cũng phết, còn dày thế , cái ít nhất cũng sáu bảy phân."

 

Nói , Lý Bảo Hải vạch một đường giữa cánh cửa: "Mọi bảo xem, nhờ thợ xẻ một cái khe nhỏ ở giữa chỗ , chúng nhét một tấm kính bên trong..."

 

Mắt Hồng Cẩu sáng lên: " ! Bên là hoa văn chạm rỗng và lỗ thủng, nhưng cũng khoan lung tung. Các xem, đây đều là hoa văn mắt. Chẳng các ngại gió lùa mưa hắt ? Nhét tấm kính giữa là giải quyết hết.

 

Ban ngày đóng cửa ánh sáng vẫn , buổi tối sợ ngoài thì treo cái rèm ở cửa là xong."

 

Lý Bảo Quân tưởng tượng : "Ừ nhỉ, tao nghĩ ."

 

Lý Bảo Hải vội vàng với Thẩm Đan: "Con nhỏ ham ăn , em hỏi em xem cái bao nhiêu tiền?"

 

Thẩm Đan còn kịp phản ứng, một giọng từ cửa truyền đến: "Món đồ hỏng, các thì đưa 30 đồng dọn ."

 

Thẩm Đan ngẩng đầu: "Anh, về ."

 

Anh họ của Thẩm Đan tên là Hoàng Đại Sơn, hơn ba mươi tuổi, dáng cường tráng, là dân tay nghề, thắt lưng còn giắt cái cán d.a.o khắc sáng bóng.

 

Lý Bảo Hải còn chê đắt: "Lúc con nhỏ ham ăn còn bảo định bổ củi đốt cơ mà, giờ đòi 30 đồng."

 

Hoàng Đại Sơn lắc đầu : "Cậu bậy, kích thước lớn thế , gỗ thịt nguyên khối, mua từ xưởng gỗ rẻ . Cho dù bên hỏng, phần cưa đồ nhỏ cũng , thể củi đốt, đây đều là gỗ nguyên liệu đấy."

 

Lý Bảo Quân và Lý Bảo Hải thì thầm hai câu, với Hoàng Đại Sơn: "Được, 30 thì 30. giúp bọn sơn một lượt, đó cưa cho bọn một cái khe nhét kính ở giữa phần chạm rỗng , đến lúc đó bọn nhét tấm kính ..."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Hoàng Đại Sơn Lý Bảo Quân hiệu, mắt sáng lên, suy nghĩ một chút : "40 đồng , xong theo yêu cầu của các mới sơn."

 

Lý Bảo Quân bất mãn: "Sao tăng giá thế?"

 

Hoàng Đại Sơn : "Sơn thì , nhưng xẻ khe giữa cánh cửa, đây là việc tinh tế. Hơn nữa, nếu xẻ khe tự lắp kính , với chất liệu và công phu của bộ cửa , cho dù bán hơn 100 đồng thì bảy tám chục đồng cũng bán . Vật liệu và trọng lượng của đều là hàng thật giá thật.

 

nể tình các là do Đan Đan dẫn tới, hơn nữa cách xẻ khe lắp kính cũng là do các nghĩ . các yên tâm, cái giá tuyệt đối kiếm lời của các , chỉ thu hồi tiền vật liệu thôi, thậm chí tiền công còn bù cho các đấy."

 

Lý Bảo Quân đầu Hồng Cẩu, chuyện Hồng Cẩu chuyên nghiệp hơn.

 

Hồng Cẩu gật gật đầu, hạ giọng : "Đại Quân, sai . Chi phí cửa lớn thấp, đặc biệt là loại cửa gỗ thịt hai cánh thế . Hơn nữa mày độ cao hai cánh cửa xem, hai mét sáu thì cũng hai mét rưỡi. Loại thông thường chỉ nhà giàu xây nhà hoặc sửa sang chuyện lớn mới dám sắm thôi."

 

Nói đến đây, khuyên vài câu: "Nói thật, giá 40 đồng còn hơn mấy cái cửa bảy tám chục đồng mà bọn xem lúc . Tuy rằng để hai năm , nhưng sơn là như mới, hơn nữa nó sang trọng thật sự."

 

 

Loading...