Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 165: Dựa vào tụi nó nuôi, thắt cổ cũng chẳng có sức
Cập nhật lúc: 2025-12-30 11:56:54
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Hiểu bắt giam, Ninh Sấm Xuân cuống cuồng như gà mắc tóc, căn bản còn tâm trí mà đôi co với nhà họ Lý, đầu chụm cùng nhà họ Lương nghĩ cách vớt vợ .
Hai đứa con trai của Ninh Sấm Xuân bà cụ Ninh dắt mỗi tay một đứa, còn đứa con gái lớn giữa đường thút thít từng cơn, thần sắc đầy vẻ hoảng sợ.
Văn Tú Lan đành lòng, với bà cụ Ninh: "Bác gái ơi, dỗ dành đứa cháu gái lớn một chút chứ, chỉ lo cho hai thằng cháu trai thế."
Bà cụ Ninh liếc mắt cháu gái: "Dỗ cái gì mà dỗ, đủ thì nín."
Đường Hồng Mai khoanh tay ở cửa mát: "Lớn lên xinh thì dỗ một tí, xinh thì đừng chiều, thích thì tùy, bởi vì lớn lên cũng chẳng ai chiều ."
Trương Vinh Anh trừng mắt: "Còn đấy gì? Vào nhà việc !!"
Đường Hồng Mai vội vàng thẳng , nịnh nọt chen đến mặt Trương Vinh Anh: "Mẹ, nhà con bảo lát nữa trực tiếp đưa mấy đồng chí từ ủy ban phường tiệm cơm quốc doanh. Con là vợ , lý cũng nên theo cùng tiếp đãi..."
"Cần cô tiếp đãi cái gì? Thằng Cả thằng Tư đều ở bên đó , cô dán mặt cái gì? Ba đứa con ở nhà cô lo ?"
Nhắc đến ba đứa trẻ trong nhà, Lý Bảo Hỉ là phiền nhất.
Lý Bảo Quốc cơ bản mặc kệ con cái, Đường Hồng Mai thường xuyên lười biếng, Trương Vinh Anh , cho nên Lý Bảo Hỉ và Lý Bảo Phượng trông nom nhiều.
Cháu ruột thì cô cũng vui vẻ trông, nhưng trông lâu cũng bực bội. Toàn là cái tuổi "chó gà đều ghét", suốt ngày lúc nào yên tĩnh, mở miệng là "cô ơi cô ơi cô ơi".
Con nhà thì gọi ơi ơi, cháu nhà cô "cô ơi cô ơi" như chim gù.
Cho nên Trương Vinh Anh , Lý Bảo Hỉ cũng bực dọc với Đường Hồng Mai: "Chị bắt em trông, bản em cũng chỉ là một cô gái nhỏ, trông trẻ con riết em sợ luôn, em nảy sinh tâm lý kháng cự với trẻ con đây ."
Trương Vinh Anh đầu : "Chờ mày kết hôn, mày đẻ một đứa là , đẻ một đứa chứng minh mày khả năng sinh sản là xong. Trải nghiệm cảm giác tí thôi, đẻ nhiều cái giống vô dụng thì chớ, còn suốt ngày lo lắng."
Lý Bảo Hỉ bĩu môi, lên tiếng, chỉ thầm nghĩ trong lòng: Nếu gặp loại đàn ông như Cả, Hai, Ba thì cô thà cả đời lấy chồng còn hơn.
Hơn nữa, bà ruột trời đất, nếu vớ một bà chồng y chang thế thì cô còn đường sống ?
Đường Hồng Mai tiệm cơm quốc doanh, nhưng Trương Vinh Anh chặn họng một câu nên dám ho he, chỉ thể nhỏ giọng oán thầm trong lòng.
"Mình đúng là quá khổ, cái cũng cái cũng xong, cơm bưng đến tận cằm còn chê đủ thiết. Bà chê con dâu thiết với , bà sang nhà chú hai tìm chồng bà mà thiết? Bà tìm chồng bà mà thiết chẳng xong chuyện ?"
Trong lòng ấm ức oán thầm, nhưng căn nhà to rộng mắt, Đường Hồng Mai thấy tràn trề hy vọng.
Nhịn chút , nhà rộng hơn 300 mét vuông cơ mà, năm gian phòng lớn, Tuyển Hoành, Tuyển Minh lớn lên...
Tưởng tượng cảnh hai đứa con trai cưới vợ về lo liệu việc nhà, ở nhà Lão Phật Gia, khóe miệng Đường Hồng Mai kìm cứ nhếch lên.
Trong nhà phân công công việc xong xuôi, Trương Vinh Anh kéo Lý Kim Dân chạy phía xem xét.
"Chạy tường gì thế? Trong nhà còn dọn xong mà." Lý Kim Dân miệng lẩm bẩm.
Trương Vinh Anh bước chân ngừng: "Hầy, để tụi nó dọn là , nuôi bao nhiêu đứa như thế, chút việc cỏn con còn trông chờ động tay ?"
Nói , bà đường cái lớn, bức tường sân đ.á.n.h giá từ xuống .
Tường cách mặt đường chỉ hơn 3 mét, đối diện chếch bên đường chính là công viên thể d.ụ.c. Thời buổi hoạt động giải trí ít, công viên thể d.ụ.c đông , hơn nữa khi cho phép kinh doanh hộ cá thể, ít đẩy xe bán đồ chơi nhỏ, bán thức ăn, bày sạp buôn bán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-165-dua-vao-tui-no-nuoi-that-co-cung-chang-co-suc.html.]
Trước mỗi sạp hàng đều vây quanh ít . Lưu lượng đường cái tuy quá lớn nhưng qua cũng ít. Bởi vì ngoài công viên thể d.ụ.c, mấy nhà máy của Bảo Lĩnh Thành cũng ở phía , nhiều công nhân đều ngang qua đây, hơn nữa quanh đó còn trường học. Vị trí thể là đoạn đường trung tâm nhất của Bảo Lĩnh Thành.
"Vinh Anh , bà cái gì thế? Một bức tường thì gì ?" Lý Kim Dân thấy Trương Vinh Anh ngẩng đầu cây sáp ong bên cạnh, tò mò hỏi.
Trương Vinh Anh : "Bức tường cách mặt đường hơn hai mét, hai cái cây chắc cũng thuộc về nhà ."
Lý Kim Dân gật đầu: "Ừ, cái cây ít nhất cũng ba bốn mươi năm , cao to thế , mùa hè che nắng lắm. Có cái cây , hai gian phòng dựa bên trong nhà mát mẻ hơn hẳn."
Trương Vinh Anh : "Hôm nào rảnh, ông dẫn mấy thằng con nối dõi tông đường của ông c.h.ặ.t hai cái cây ."
"Hả? Chặt á?"
Lý Kim Dân bỗng nhiên cao giọng: "Cây đang mọc thế , vướng víu gì đến bà, bà c.h.ặ.t nó gì? Cây to thế mất bao nhiêu năm mới lớn ? Chặt tiếc lắm!"
Trương Vinh Anh chỉ tay bức tường: "Ông xem, cái cây chắn bức tường. định phá bức tường , ..."
Lời còn hết, Lý Kim Dân vội vàng : "Bà gì nữa? Bà đừng nghĩ gì là nấy. Mua nhà âm thầm , giờ đòi c.h.ặ.t cây. Cây còn c.h.ặ.t, giờ bà phá tường. Vinh Anh , việc thể bốc đồng thế ."
Trương Vinh Anh liếc Lý Kim Dân một cái: "Ông thì cái rắm! Bà đây c.h.ặ.t cây phá tường tự lý do của . Lại đây, đây ông xem."
Trương Vinh Anh kéo Lý Kim Dân bảo ông mấy sạp hàng rong bên đường.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Ông xem, c.h.ặ.t cái cây , phá bức tường , đổi thành một cái cổng lớn, chỗ của trực tiếp mở cửa tiệm mặt đường ? Hơn nữa vị trí cũng tệ chút nào."
Lý Kim Dân phản ứng : "Bà hộ kinh doanh cá thể?"
Giọng ông dịu xuống: "Thằng Ba hộ kinh doanh cá thể bà chẳng vẫn luôn đồng ý ? Suốt ngày bảo nó đàng hoàng, giờ chính bà ?"
Trương Vinh Anh : "Hầy ~, giờ với khác . Hơn nữa tháng sáu nhường công việc cho con Bảo Hà, đến lúc đó tìm việc gì mà ?
chẳng lẽ ở nhà trông cháu? Rồi trông xong đứa con thằng Cả trông con thằng Ba, trông xong con thằng Ba trông con thằng Tư. Trông cháu thì thôi , trả lương cho còn bắt bỏ tiền sinh hoạt phí ?
Trông đến đau lưng mỏi gối, đợi già vô dụng thì chúng nó quăng đường chắc?
50 , là về hưu, đến nhà máy còn cảm thấy lớn tuổi nên nghỉ ngơi. ở nhà máy trâu , về nhà chẳng những trâu mà còn ngựa nữa hả?"
Lý Kim Dân ngượng ngùng : "Thì... thì cũng đến mức đó."
Ông Trương Vinh Anh, ký ức của kiếp .
Ông đối với mấy đứa con vẫn còn chút ảo tưởng. Nghĩ nghĩ, ông giải thích cho các con: "Vinh Anh , thấy suy nghĩ của bà chút tiêu cực bi quan thế? Chúng nuôi chúng nó lớn từng , cho dù vô lương tâm thì cũng đến mức già ném chúng đường chứ?"
Trương Vinh Anh hừ lạnh một tiếng: "Dựa tụi nó nuôi, sợ ăn kém đến mức thắt cổ cũng chẳng sức.
Dựa tụi nó nuôi, thì con Chu Tam với hai câu còn 'mặn' hơn cả thức ăn chúng nó cho .
Dựa tụi nó nuôi, ăn ròng rã nửa tháng mới rặn một cục cứt dê.
Khổ cả đời , sắp xuống lỗ còn bạc đãi cái mồm .
cũng ở trong cái căn nhà rách nát 20 mét vuông mà chủ nợ đến đòi cửa cũng để cho chúng ."
Lý Kim Dân đầu giật giật: "Đừng nhắc đến Chu Tam mặt !!"