Bị Cả Nhà Xem Thành Bảo Mẫu, Quay Người Ta Liền Gả Cho Nhà Giàu - 123
Cập nhật lúc: 2025-03-30 14:00:38
Lượt xem: 5
Kỷ Học Ninh trở về nhà, bà nội Kỷ cùng hai đứa trẻ, Kỷ Đại Minh và Kỷ Tiểu Minh, vẫn chưa ngủ. Cả ba ngồi trong nhà chính, lo lắng chờ đợi, nhưng không ai dám vào làm phiền Vương Ngọc Thanh.
Kỷ Tiểu Minh vội hỏi: "Ba, lấy được thuốc chưa?"
Kỷ Học Ninh gật đầu, mở tay ra, hai viên thuốc hạ sốt nằm gọn trong lòng bàn tay.
Kỷ Đại Minh lập tức đi rót một cốc nước nóng đưa cho hắn. Kỷ Học Ninh cầm lấy cốc nước, giọng trầm xuống: "Hai đứa đi ngủ đi. Giờ này còn chưa ngủ à? Bà, bà cũng nghỉ ngơi đi."
Bà Kỷ thở dài, ánh mắt đầy áy náy: "Đều tại bà... Là bà bảo con bé lên núi tìm con. Trời thì mưa to, đường lại khó đi, chắc nó đã chịu không ít khổ, giờ lại phát sốt... Đều tại bà cả!"
Nói đến đây, bà lại dặn dò: "Bà già này mắt kém, không chăm sóc con bé được. Hai đứa kia thì vụng về, Mai Mai lại còn nhỏ. Lão Tứ, con phải chăm sóc nó thật tốt, nghe chưa?"
Kỷ Học Ninh khẽ gật đầu: "Con biết rồi."
Nghe vậy, bà Kỷ cùng hai đứa nhỏ mới chịu về phòng ngủ.
Hắn cầm thuốc và chậu nước nóng, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng. Trên giường, Vương Ngọc Thanh cuộn tròn trong chăn, cơ thể khẽ run lên từng hồi. Rõ ràng cô đang rất lạnh.
Kỷ Học Ninh lập tức quay về phòng mình, lấy thêm một chiếc chăn, nhẹ nhàng đắp lên người cô, rồi cúi xuống, giọng trầm ấm: "Uống thuốc đi."
Nhìn cô như vậy, trong lòng hắn tràn đầy tự trách. Nếu không phải vì hắn, cô cũng chẳng phải dầm mưa lên núi, giờ lại sốt cao thế này.
Vương Ngọc Thanh sốt đến mơ màng, mở mắt ra liền thấy khuôn mặt tuấn tú của Kỷ Học Ninh, nét lo lắng hiện rõ trong đáy mắt hắn.
Cô gắng gượng chống người ngồi dậy, uống viên thuốc lớn đắng ngắt mà hắn đưa. Viên thuốc trôi xuống cổ họng, cô suýt chút nữa nôn ra, nhưng cơ thể quá mệt mỏi, cô đành cố chịu.
Nuốt xuống xong, cô lại nằm xuống, giọng yếu ớt: "Con lợn rừng đó... là anh một mình g.i.ế.c à...? Anh có bị thương không?"
Kỷ Học Ninh ngồi bên cạnh, sợ làm cô giật mình nên cố tình hạ giọng: "Ừm. Anh không sao. Em ngủ đi."
Vương Ngọc Thanh còn muốn hỏi thêm, nhưng cơn sốt khiến đầu óc cô nặng trĩu, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Kỷ Học Ninh im lặng ngồi đó, nhìn cô hồi lâu.
Cuối cùng, hắn đưa tay ra, do dự vài giây rồi nhẹ nhàng đặt lên trán cô.
Vẫn còn nóng.
Hắn không yên tâm rời đi, cứ thế ngồi bên cạnh, canh chừng.
Trong căn phòng tối om, chỉ có tiếng thở đều đặn và tiếng tim đập khe khẽ.
Hắn ngồi đó, nhớ lại những gì xảy ra ở sau núi—
Chẳng hiểu sao, hắn khẽ nhếch môi cười.
Cười mãi, cười mãi, rồi mới nhận ra—
Cảm giác này… thật lạ.
....
Khi đang chìm trong cơn sốt, Vương Ngọc Thanh dường như đã gọi tên một ai đó trong mơ.
Kỷ Học Ninh ngồi bên giường chăm sóc cô, nghe thấy nhưng không rõ lắm. Hình như là "Trần...?"
Trong khoảnh khắc ấy, tim hắn bất giác nhói lên. Người có thể được nhắc đến ngay cả khi cô đang bệnh nặng chắc hẳn phải rất quan trọng. "Người đàn ông họ Trần đó là ai?" Ý nghĩ ấy khiến hắn bực bội không thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bi-ca-nha-xem-thanh-bao-mau-quay-nguoi-ta-lien-ga-cho-nha-giau/123.html.]
Nhưng ngay sau đó, cô lại vô thức gọi một cái tên khác.
"Kỷ Học Ninh…"
Hắn giật mình đáp ngay: "Tôi đây!"
Thế nhưng, người trên giường vẫn không tỉnh lại, tiếp tục ngủ say.
Cơn bực bội trong lòng hắn lắng xuống một chút, dù gì cô cũng gọi tên hắn mà, cho dù xếp sau một người khác.
Suốt đêm, Vương Ngọc Thanh mơ màng uống nước vài lần, mỗi lần đều là Kỷ Học Ninh cẩn thận bưng đến bên miệng cô. Hắn cứ thế thức trắng cả đêm, không dám chợp mắt. Mãi đến khi trời tờ mờ sáng, cô mới dần hạ sốt.
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên trán cô, xác định nhiệt độ đã bình thường, mới nhẹ nhàng đứng dậy, mở cửa bước ra ngoài, đóng lại thật khẽ.
Bên ngoài trời vẫn mưa lất phất, không lớn lắm. Hắn cần phải lên núi một chuyến để cõng con lợn rừng về. Với con lợn này, không chỉ có thịt ăn mà còn có thể bán được một khoản tiền.
Khi Vương Ngọc Thanh tỉnh dậy, trời đã gần trưa.
Cô vén chăn lên, phát hiện trên người mình được đắp đến hai lớp, trong đó có một chiếc là của Kỷ Học Ninh. Vẫn còn thoang thoảng mùi đàn hương nhàn nhạt của hắn.
Cô vươn vai một cái, cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn nhiều. Nhìn qua cửa sổ thấy trời vẫn mưa, chắc hôm nay mọi người sẽ không đi làm đồng.
Vậy thì, cô có thể hỏi thẳng Kỷ Học Ninh về "Trần Hương Tuyết" rồi.
Vừa nghĩ đến đây, cửa đã mở. Kỷ Học Ninh bước vào, trên tay cầm một xấp tiền, vẻ mặt vẫn bình thản như thường, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự phấn khích.
Vương Ngọc Thanh cau mày nhìn hắn: "Anh vào mà không gõ cửa à?"
Kỷ Học Ninh hơi khựng lại, giải thích: "Tôi tưởng em còn ngủ, muốn xem em có hạ sốt chưa."
Cô vẫn nghiêm mặt: "Vậy nếu tôi chưa tỉnh, anh cứ thế vào à? Anh có biết nam nữ thụ thụ bất thân không? Nhỡ đâu bị người ta tố quan hệ nam nữ bất chính thì sao?"
Kỷ Học Ninh nhận ra cô thực sự tức giận, lập tức lui ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.
Vương Ngọc Thanh nhìn theo, bĩu môi: "Vậy là đi thật à? Tôi còn có chuyện muốn hỏi cơ mà."
Bỗng, từ ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Đồng chí Vương Ngọc Thanh, cô tỉnh chưa? Tôi có thể vào không?"
Vương Ngọc Thanh: "…"
Cô suýt nữa bật cười nhưng vẫn cố nhịn, nghiêm giọng nói: "Vào đi."
Kỷ Học Ninh lúc này mới mở cửa bước vào. Hắn chưa kịp để cô nói gì, đã vội vàng hỏi dồn: "Em thấy sao rồi? Còn sốt không? Có khó chịu ở đâu không? Đói chưa?"
Người đàn ông thường ngày ít nói, vậy mà lúc này lại hỏi một hơi nhiều như thế.
Vương Ngọc Thanh híp mắt nhìn hắn, trêu ghẹo: "Anh quan tâm tôi như vậy, chẳng lẽ thích tôi rồi?"
Cô chỉ nói đùa, nhưng không ngờ mặt Kỷ Học Ninh lại lập tức đỏ lên. Hắn né tránh ánh mắt cô, có vẻ hơi lúng túng: "Hôm qua em vì tôi nên mới sốt."
Vương Ngọc Thanh nhớ lại chuyện tối qua—cảnh tượng cô ôm con lợn rừng mà hét lên khóc lóc. Cô lập tức đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng rồi hỏi: "Hôm qua, anh nghe thấy hết rồi hả? Tôi hét lên như vậy…"
Kỷ Học Ninh gật đầu.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Cô lập tức chui vào chăn, chỉ lộ hai con mắt, lắp bắp hỏi: "Có phải tôi trông rất ngốc không?"
Hắn thành thật đáp: "Có một chút."