Cô bé đang ăn liền ngẩng đầu lên, nuốt xuống miếng bánh quế hoa cuối cùng trong miệng ngoan ngoãn trả lời: "Nam Kiều, Nam trong quả bí đỏ (nam qua), Kiều trong lúa mạch (kiều mạch) đó ạ."
"Nam Kiều?" Bùi Thích thong thả cô bé, đôi môi đỏ thắm chậm rãi thốt hai chữ .
Nam Kiều gật đầu: "Vâng ạ! Ca ca, cứ gọi là Kiều Kiều là , đều gọi như thế cả."
Bùi Thích khẽ nhếch môi đang toan tính điều gì mà lời chấp nhận cách xưng hô : "Kiều Kiều ."
Hắn hỏi tiếp: "Vậy Kiều Kiều từ tới? Đến đây gì? Còn nữa..."
Hắn nghiêng về phía , câu hỏi đặc biệt trầm thấp: "Tại gọi bản vương là ca ca?"
Nam Kiều gãi gãi mặt, tỏ vẻ câu hỏi đầu tiên khó : "Kiều Kiều đến từ... đến từ..."
Chiếc vòng bạc hình rồng cổ tay dường như loé lên một tia sáng ánh mặt trời, trong đầu cô bé vang lên giọng của Hoa Quyển - khí linh của vòng rồng: 【Kiều Kiều, cứ là từ trời tới.】
Cũng sai mà.
Nam Kiều bừng tỉnh hiểu lớn: "Kiều Kiều từ trời tới ạ!"
"Phụt!" Phúc bá nhịn bật thành tiếng.
Ánh mắt Bùi Thích rơi chiếc vòng nơi cổ tay cô bé trêu chọc đầy ẩn ý: "Ồ? Nói , ngươi từ trời xuống? Là tiểu tiên nữ ?"
Ai ngờ Nam Kiều lắc đầu, nghiêm túc : "Không ạ. Kiều Kiều tiểu tiên nữ, Kiều Kiều là rồng nhỏ!"
Bùi Thích khẽ ngạc nhiên nhướng mày: "Rồng?"
Nam Kiều liên tục gật đầu: " thế đúng thế, là rồng đó!"
"Rồng?" Bùi Thích cũng chất vấn cô bé mà vân vê chuỗi hạt trong tay thong dong : "Vậy Kiều Kiều thể biến hình một chút cho xem ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-sua-ha-canh-duoc-cac-anh-trai-phan-dien-sung-dien-roi/chuong-5-ca-ca-khong-chi-co-mot-nguoi.html.]
Nam Kiều phồng má, lắc đầu bảo: "Kiều Kiều biến ."
Hứng thú trong mắt Bùi Thích càng nồng đậm, những ngón tay thon dài trắng trẻo gõ nhẹ từng nhịp lên tay vịn.
"Tại ?"
Nam Kiều cúi đầu nghịch ngón tay nhỏ xíu của lí nhí: "Vì sức khỏe Kiều Kiều , đủ năng lượng để biến thành rồng nhỏ..."
Cô bé thật lòng đó.
Cô bé cũng bao giờ mới thể biến thành một con rồng nhỏ thực thụ nữa.
Trong mắt Bùi Thích, lời của cô bé đầy rẫy sơ hở, vốn thể tiếp tục truy hỏi để điều tra rõ mười tám đời tổ tông của Nam Kiều nhưng hiểu , ham tiếp tục gặng hỏi.
Có lẽ vì thấy thú vị?
"Được , tiểu yêu quái của chúng , câu hỏi thứ hai, ngươi đến đây gì?" Hắn thu ống tay áo, hờ hững chuyển chủ đề.
Sự chú ý của Nam Kiều nhanh ch.óng dời sang câu hỏi mới, đáp ngay: "Kiều Kiều đến để tìm các ca ca ạ!"
Bùi Thích nheo mắt: "Các... ca ca?"
Hắn nhanh ch.óng phản ứng : "Nghĩa là ca ca chỉ một mà bản vương chỉ là một trong đó?"
Không vì tức giận , giọng điệu lập tức trở nên cay nghiệt hơn vài phần: "Bản vương nhớ là còn một đứa em gái đấy."
Nam Kiều xong thì bĩu môi, nhịn nỗi buồn : "Tại vì ca ca nhớ Kiều Kiều nữa ..."
Hoa Quyển vội vàng an ủi: 【Kiều Kiều đừng buồn, các điện hạ đều ký ức, họ đều tưởng là phàm thôi.】
Bùi Thích dời mắt , giọng thêm vài phần mỉa mai: "Thân thế phụ thì bản vương rõ ràng, mẫu thì ngươi cũng thấy đó, bà trông giống như sẽ xem ngươi là con gái ."
Nam Kiều nghĩ đến thế bi t.h.ả.m của tam ca nhà ở nhân giới, lòng càng buồn hơn, đôi mắt đỏ hoe : "Không ! Bà mới mẫu thực sự của ca ca!"