Bé Con Đoàn Sủng Là Đại Lão Huyền Học - Chương 32: Cữu phụ cữu mẫu và biểu huynh
Cập nhật lúc: 2026-01-06 03:49:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Vân Hề sống mấy kiếp vẫn luôn cô độc một . Nàng ngờ kiếp nhiều như . Không chỉ phụ mẫu và gia gia yêu thương nàng, lúc còn cữu phụ, cữu mẫu và các biểu đến thăm nàng. Chỉ là Sở Vân Hề từng cảm nhận sự ấm áp từ nên khi đối mặt với nhiều sự cưng chiều như , nàng chút .
Trước cổng Tướng phủ, Lục Thiên Dật đang chỉ huy đám sai vặt trong phủ dỡ đồ từ hai cỗ xe ngựa xuống. Lụa là gấm vóc, đồ chơi trang sức, điểm tâm hoa quả, còn cả phấn son nữa. Phàm là những thứ con gái dùng, Lục Thiên Dật đều chuẩn đầy đủ.
Đến khi Sở Khuyết cùng thê nữ đến cổng, đồ đạc xe ngựa mới dỡ một nửa.
"Huynh trưởng, tẩu tẩu." Hai vợ chồng đồng thanh.
Vợ chồng Lục Thiên Dật đang bận chỉ huy dỡ đồ , liếc hai một cái ánh mắt liền dừng Sở Vân Hề đang mặc bộ váy áo màu đỏ thắm.
"Đây chính là Hề Nhi ? Hề Nhi, là cữu phụ của con."
Lục Thiên Dật mặc một bộ kính trang màu đen, hai chiếc tụ oản* bằng bạc bắt mắt. Lục Thiên Dật xuất võ tướng, thường xuyên sát phạt quyết đoán nên cho dù gương mặt đáng sợ thì cũng thể là hòa ái. Nụ đó của ông, nếu đứa trẻ ba tuổi hàng xóm thấy cũng sẽ dọa cho run lẩy bẩy. Vậy mà ông cảm thấy gì, cứ nở nụ đứa bé con cao đến ngang hông , vui mừng khôn xiết.
*Tụ oản: Trong trang phục cho võ tướng (hoặc các bộ trang phục chuyên dùng để cưỡi ngựa), tụ oản là thứ dùng để quấn quanh cổ tay áo, giúp phần cổ tay gọn gàng lòe xòe.
"Hề Nhi quả nhiên dung mạo xinh , giống hệt Thiên Thiên ."
Cữu mẫu Tần Diên , đôi mắt cũng ngừng đ.á.n.h giá từ xuống .
"Chúng điệt nhi bái kiến cô cô, cô phụ, cô cô cô phụ an khang."
Ba nhóc chen lên phía , hành lễ xong liền tranh cô bé con đáng yêu .
Dù Sở Vân Hề mặt dày, nhưng đối mặt với nhiều như vẫn nhịn đỏ mặt. Hai vệt hồng hiện rõ gương mặt trắng nõn, còn xinh hơn cả thoa phấn son, sống động như một quả táo chín mọng.
"Hề Nhi mắt cữu phụ, cữu mẫu, cữu phụ cữu mẫu an khang, các biểu mạnh khỏe."
Sở Vân Hề vốn những lễ nghi , hành lễ cũng chuẩn mực, ngay cả lời chào hỏi cũng là học lỏm tại chỗ.
"Nha đầu nhỏ , lễ nghi đầy đủ. Chúng đều là một nhà, khách khí như gì?"
Tần Diên nãy còn nghiêm chỉnh chuyện với Lục Thiên Thiên, thấy nàng vụng về hành lễ, cả trái tim bà đều nàng tan chảy. Rõ ràng là nha đầu mới tìm về mà miệng ngọt như , thế còn học theo hành lễ. Đứa bé đúng là thông minh.
"Lại đây, để cữu mẫu con thật kỹ nào."
Sở Vân Hề ngơ ngác bà kéo đến mặt, chút tê dại mặc cho bà đ.á.n.h giá khắp một lượt.
"Tốt quá, cuối cùng Lục gia chúng cũng khuê nữ ." Bà .
"Nương, biểu họ Sở ?"
Tiểu nhi t.ử Lục gia cùng tuổi với Sở Vân Hề, tên là Lục Hoành, chân thành hỏi mẫu .
"Con hiểu cái gì, Hề Nhi cũng chảy một nửa dòng m.á.u Lục gia, tính là Lục gia."
Tần Diên lườm nhi t.ử nhà một cái. Mấy thằng nhóc , đứa nào cũng nghịch ngợm chịu nổi, vẫn là nha đầu nhỏ mềm mại đáng yêu như Hề Nhi mới khiến thương.
" , nương con đúng. Từ nay về các con , dáng trưởng. Nếu để ai trong các con bắt nạt Hề Nhi, quân pháp xử lý."
NHAL
Lục Thiên Dật tủm tỉm Sở Vân Hề xong, đầu với ba bọn họ.
"Vâng, phụ ." Ba hành lễ, lúc mới đầu tiểu duy nhất trong nhà.
Lục Viễn là lớn nhất trong ba , hiện nhậm chức trong quân. Tuy vẫn đang tuổi lớn nhưng cũng cao hơn sáu thước . Hắn lấy từ trong tay áo một tượng Phật ngọc tinh xảo, tượng Phật đeo một sợi dây đỏ viền chỉ vàng.
"Biểu , là đại biểu của , tên là Lục Viễn." Lục Viễn đặt tượng Phật vàng bàn tay trắng mập của Sở Vân Hề nhẹ giọng .
"Hề Nhi, là nhị biểu ca của , tên Lục Chiêu." Lão nhị Lục Chiêu cũng tiến lên một bước, từ mò một viên minh châu to bằng quả trứng gà.
"Đây là minh châu, đặt nó trong phòng là thể xua tan bóng tối ban đêm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-doan-sung-la-dai-lao-huyen-hoc/chuong-32-cuu-phu-cuu-mau-va-bieu-huynh.html.]
Lục Hoành liếc hai vị trưởng một cái, nghiến răng, nhận lấy một gói giấy dầu từ tay tiểu tư phía .
"Muội , tài giỏi như các ca ca. đây là con thỏ cố ý bảo đến Tụ Đức Lâu mua, là món thích ăn nhất. Muội cũng nếm thử ."
Đứa trẻ sáu tuổi tự nhiên lấy vật gì quý hiếm quà gặp mặt cho Sở Vân Hề, bé liền mang món thích ăn nhất đến.
Vừa mới gặp ba vị biểu mà tay Sở Vân Hề ba nhét đầy đồ.
"Huynh trưởng, tẩu tẩu, hai khách khí quá ."
Lục Thiên Thiên cho nhận lấy đồ trong tay Sở Vân Hề, tượng Phật ngọc và minh châu đều dễ dàng nhận lấy, chỉ gói giấy dầu đựng thỏ là Sở Vân Hề ham ăn nỡ buông tay.
"Có gì , Lục gia chúng chỉ một khuê nữ , là các ca ca tự nhiên yêu thương nàng hết mực."
Tần Diên vỗ vỗ tay Lục Thiên Thiên, mặt đầy ý .
Lúc đồ xe cũng dỡ gần xong, phu thê Sở Khuyết mời cả nhà Lục Thiên Dật Tướng phủ.
"Huynh trưởng, lão gia t.ử đang ở Vân Lư viện của Hề Nhi, chúng qua đó xem nhé?"
Lục Thiên Thiên cùng Lục Thiên Dật phía đám , nhỏ giọng hỏi.
"Không lão gia t.ử nhà thích gặp khách ? Nếu như chúng đến bái kiến e sẽ phiền đến lão nhân gia."
Về tình về lý, Lục Thiên Dật tự nhiên bản ông nên đến bái kiến Sở lão gia t.ử. Sở lão gia tuyên bố gặp ngoài từ lâu nên ông cũng tiện mặt dày đến gần.
"Hôm nay lão gia t.ử vui vẻ, là gặp mặt tẩu."
Đôi mắt phượng của Lục Thiên Thiên chằm chằm Sở Vân Hề đang giữa đám Lục Viễn, tình yêu thương trong mắt bà che giấu .
"Ồ? Lão gia t.ử thật sự ?"
"Hề Nhi tìm , mặt lão gia t.ử cũng bắt đầu nụ ."
Lục Thiên Dật im lặng một lúc, vỗ vỗ cánh tay nhà .
"Mọi chuyện sẽ thôi. Bây giờ tìm Hề Nhi, gia đình chúng đoàn tụ, ai thể chia cắt chúng ."
Đối mặt với trưởng, lòng Lục Thiên Thiên khỏi mềm .
"Vâng, trưởng . Hề Nhi tìm , sẽ bù đắp tất cả những gì con bé thiếu thốn bao năm qua."
"Không chỉ , còn chúng . Đừng quên, dù thế nào nữa, chúng cũng là một nhà."
Những năm qua Lục Thiên Thiên vì nhớ con mà sinh bệnh, Lục Thiên Dật là trưởng đương nhiên cũng dễ chịu gì. Ông cũng huy động ít mối quan hệ giúp tìm , chỉ là tất cả đều tin tức. Lần Thần Vương tìm về, ông ít nhiều cũng chút kinh ngạc. Thần Vương hiếm khi xuất cung, chỉ Gia Lăng quận một chuyến tìm đứa trẻ mất tích năm sáu năm, e là thể coi thường bản lĩnh của .
"Huynh trưởng, Thần Vương điện hạ giúp chúng một việc lớn như , nên tạ ơn thế nào mới ?"
Lục Thiên Thiên vì chuyện mà phiền lòng mấy ngày . Lúc trưởng nhà đến, tự tìm ông hỏi ý kiến.
"Không tướng gia nhà gửi hậu lễ qua ? Muội còn tạ ơn thế nào nữa?"
"Không giống , quà Tướng gia gửi đều là những lễ vật bề ngoài. cảm thấy giúp một việc lớn như , những thứ đó đủ để bày tỏ lòng ơn của đối với Thần Vương."
Lục Thiên Thiên nghiến răng, trong lòng nghẹn một lời thể thốt .
"Có chuyện gì mà còn giấu trưởng thế? Muội khách sáo với như từ khi nào?"
Lục Thiên Dật liếc nhà , khẽ hỏi.