Bé Con Đoàn Sủng Là Đại Lão Huyền Học - Chương 21: Vào cung
Cập nhật lúc: 2026-01-06 03:49:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường trong cung, một cỗ xe ngựa chậm rãi di chuyển.
Xe ngựa gì đặc biệt, điều đặc biệt là bên cạnh xe ngựa.
Thần Vương điện hạ mặt sắt mà cưỡi ngựa hộ tống một cỗ xe ngựa, đây là chuyện lạ hiếm thấy trong cung.
Tuy những cung nữ thị vệ dám lên tiếng bàn tán nhưng thực trong lòng kinh ngạc đến hét lên.
Thần Vương điện hạ là vị vương gia mặt sắt mà vị hoàng t.ử nào trong cung cũng sợ hãi, mà hạ hộ tống xe ngựa?
Rốt cuộc là thần thánh phương nào đang ở trong xe ngựa mà hưởng vinh dự như ?
Họ kinh ngạc, còn Lục Thiên Thiên trong xe ngựa như đống lửa.
Rõ ràng khi tuyên chỉ xong, Thần Vương thể trực tiếp về cung nhưng cứ nhất quyết đợi họ dùng xong bữa sáng cưỡi ngựa cùng họ.
Bà hiểu hành vi của Thần Vương nhưng tiện chất vấn.
Trong cung, hoàng đế sớm cho chuẩn yến tiệc, chỉ đợi hai con Sở Vân Hề đến là khai tiệc.
Hoàng hậu tươi phượng ỷ, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Bà và Lục Thiên Thiên quen từ nhỏ. Thật năm đó Lục Thiên Thiên mất con cũng vài phần liên quan đến bà . Bây giờ cuối cùng đứa bé cũng tìm , tảng đá lớn trong lòng bà cũng coi như thể đặt xuống.
Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm, bà cũng thật lòng vui mừng cho bạn .
"Ái khanh, cuối cùng cũng như ý nguyện. Trẫm mừng cho khanh."
Hoàng đế nâng một chén rượu, mặt mày tươi rói như hoa.
"Tạ ơn hoàng thượng, những năm qua phiền hoàng thượng và hoàng hậu lo lắng cho phu thê thần."
Sở Khuyết kính một ly, trong lòng đầy cảm khái.
Những năm qua, vì tiểu nhi nữ thất lạc từ nhỏ mà đôi phu thê ông cũng coi như nhờ cậy hết các mối quan hệ, tự nhiên cũng kinh động đến hoàng đế trong cung.
"Đợi tiểu cô nương nhà khanh đến, trẫm nhất định sẽ ban thưởng cho nó thật nhiều thứ, cũng coi như giúp ái khanh bù đắp những thiếu sót với nó bao năm qua."
Hoàng đế nhấp một ngụm rượu, khóe miệng nở nụ .
Bên hoàng đế dứt lời, xe ngựa chậm rãi dừng ngoài Minh Khải điện.
Tiêu Bắc Thần dứt khoát nhảy từ lưng ngựa xuống, tự tay vén rèm xe cho hai mẫu nữ Sở Vân Hề.
"Làm phiền Thần Vương điện hạ." Lục Thiên Thiên chút hoảng hốt, vị vương gia mặt sắt quả thực khác thường.
"Phu nhân khách khí , mời trong."
Sắc mặt Thần Vương lạnh nhạt, chỉ khi về phía Sở Vân Hề, ánh mắt mới sáng lên.
Một lạnh lùng như , chỉ cần ai thêm một cái là đó sợ hãi, chỉ sợ để ý tới.
nha đầu mềm mại khác, mỗi ánh mắt hai giao nàng đều hề né tránh. Không những tránh mà ngược còn đáp bằng một nụ ngọt ngào.
Nụ như là thứ mà các hoàng hoàng của bao giờ .
Đặc biệt là hôm nay nàng còn mặc bộ y phục màu vàng tươi, đầu b.úi hai b.úi tóc tinh nghịch. Lúc tiểu cô nương nở nụ ngọt ngào, trông nàng sống động như một mặt trời nhỏ.
NHAL
Phong Minh lưng Tiêu Bắc Thần gì, nhưng trong mắt sự kinh ngạc khó che giấu.
Vương gia nhà tính tình lạnh lùng, nay kết giao sâu nặng với ai. Dù là các tiểu hoàng t.ử trong cung cũng mấy dám chuyện nhiều với .
Họ sợ tính tình lạnh lùng của , càng chịu nổi chứng ám ảnh cưỡng chế bẩm sinh của .
Vậy mà bây giờ trong mắt vương gia xuất hiện vẻ dịu dàng như thì thể kinh ngạc?
Sở Vân Hề những đang nghĩ gì, chỉ lưng nương , lặng lẽ bước .
Đây là đầu tiên nàng bước nội cung. Sở Vân Hề âm thầm đ.á.n.h giá một vòng, quả thật vô cùng uy nghiêm.
Những lầu các hoa lệ Thanh Trì bao quanh, bèo tấm phủ đầy mặt nước, xanh biếc mà trong vắt.
Trên mái cong hai con rồng đang , vảy vàng giáp vàng, sống động như thật, tựa như sắp bay v.út lên trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-doan-sung-la-dai-lao-huyen-hoc/chuong-21-vao-cung.html.]
Ngói lưu ly màu vàng kim lấp lánh ánh mặt trời. Ở bầu trời xanh thẳm càng thêm huy hoàng.
Vào đến đại điện, dù chuẩn tâm lý từ nhưng nàng vẫn cách trang trí của đại điện cho kinh ngạc.
Nền điện lát bằng bạch ngọc phát ánh sáng ôn nhuận, xa xa dường như sương khói lượn lờ bao phủ cung điện, gian trở nên mờ ảo, rõ thực hư.
Trên mái cong chạm khắc bằng gỗ đàn hương phượng hoàng đang giương cánh bay, cửa sổ chạm nổi bằng ngói xanh, tường xây bằng ngọc thạch.
Trong điện mấy cung nhân đang , đều cúi đầu, ai dám ngẩng lên thêm một cái.
Tiêu Bắc Thần mặc áo gấm màu xanh mực chậm rãi phía , trông như đang thong thả dạo bước nhưng Sở Vân Hề cảm thấy đang cố ý chậm để theo kịp.
"Phụ hoàng, nhi thần đón Lục phu nhân và Sở tiểu thư tới."
Vừa đến chân bậc thềm dài, Tiêu Bắc Thần hành lễ, cao giọng .
"Thiếp Lục thị, cùng nữ nhi khấu kiến hoàng thượng. Ngô Hoàng vạn tuế; khấu kiến Hoàng hậu, Hoàng hậu thiên thu."
Lục Thiên Thiên và Sở Vân Hề cúi hành lễ. Hai còn quỳ xuống, hoàng đế lên tiếng.
"Miễn lễ, ban tọa."
"Lại đây, đây. Tiểu Vân Hề, mau đến chỗ bản cung, để bản cung xem cho kỹ nào."
Hoàng hậu còn dậy từ phượng tọa, nhẹ nhàng bước về phía hai con nàng.
"Hề Nhi, mau bái kiến Hoàng hậu."
Lục Thiên Thiên nắm tay Sở Vân Hề, nhẹ giọng nhắc nhở.
"Không cần đa lễ, bản cung chỉ xem nha đầu chút thôi. Trông thật xinh . Mau, mang những thứ bản cung chuẩn cho Hề Nhi lên đây."
Hoàng hậu tươi cầm lấy bàn tay nhỏ của Sở Vân Hề từ tay Lục Thiên Thiên, dắt nàng đến bên cạnh phượng tọa của .
"Hoàng hậu nương nương, , điều hợp quy củ."
Dù cũng là tỷ lớn lên cùng , Lục Thiên Thiên lập tức hiểu bà gì.
"Không , Hề Nhi chỉ là tiểu cô nương. Bản cung thích nha đầu , cứ để nó cạnh bản cung ."
Hoàng hậu để ý vẫy tay, Sở Vân Hề sáu tuổi bà bế lên phượng ỷ.
"Hoàng hậu nương nương, con thể ở đây."
Sở Vân Hề bà bế lên phượng ỷ thì ý giãy giụa nhưng dám quá càn rỡ.
Dù đối phương cũng là hoàng hậu, cho dù nàng từng tiếp xúc nhưng mấy kiếp cũng ít câu chuyện về hoàng đế hoàng hậu trong các vở kịch, câu chuyện.
Đừng thấy hoàng hậu bây giờ đối xử với nàng, một khi nàng hoàng đế hoàng hậu vui, chỉ cần vẫy tay là thể khiến nàng m.á.u chảy ba thước.
"Không , đây. Hề Nhi xem thích những thứ chuẩn cho con ?"
Trước mặt hoàng hậu đặt một chiếc án nhỏ, án bày đủ các món ăn tinh xảo.
Sở Vân Hề lướt mắt qua, ánh mắt khỏi sáng lên.
Tiêu Bắc Thần thu hết dáng vẻ thèm thuồng của nàng mắt, nhịn nhếch mép.
"Thần nhi cũng . Nay Sở tướng như ý nguyện, con cũng coi như công." Hoàng đế nửa tựa long ỷ, .
Người là do Thần Vương mang về, Sở tướng cảm kích .
"Lần thật sự đa tạ Thần Vương điện hạ, nếu Thần Vương để tâm đến chuyện thì thể nghĩ đến việc đến Gia Lăng quận tìm Hề Nhi."
Năm đó, nơi thất lạc Sở Vân Hề cách Gia Lăng quận xa. Ở một quận huyện hẻo lánh như , dù sai tìm cũng chỉ là tìm qua loa, ai thật sự bỏ nhiều công sức tìm ở một góc hẻo lánh như thế?
"Chuyện cũng là tình cờ. Trước khi tìm đến đạo quán, thực gặp Sở một ."
Tiêu Bắc Thần kính Sở tướng một ly, giọng trong trẻo vang vọng trong điện.
Bên , hoàng hậu đang lấy từ trong hộp gấm đủ các món đồ chơi và trang sức tinh xảo cho Sở Vân Hề xem, chú ý rằng sự chú ý của tiểu cô nương đang đùi bà căn bản ở những món đồ trong tay bà .
Nhiều món ngon như mà cho nàng ăn, cho nàng xem vàng bạc châu báu gì chứ? Trong cái đầu nhỏ của Sở Vân Hề đầy dấu hỏi.