Bé Con Đoàn Sủng Là Đại Lão Huyền Học - Chương 15: Mệnh trung đới sát

Cập nhật lúc: 2026-01-06 03:49:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

*Mệnh trung đới sát: Trong mệnh sát khí

Thần Vương nhiều việc cần nhưng hôm nay phủ Thừa tướng cả một ngày.

Từ lúc ăn sáng đến khi hoàng hôn, mãi đến khi trời tối dần mới chuẩn về phủ.

“Ca ca, ?” Sở Vân Hề chỉ cao đến ngang hông , đôi mắt như suối nước .

“Trời sắp tối , ngày mai đến thăm .”

Tiêu Bắc Thần cũng nàng, hiểu , luôn cảm thấy nha đầu đang sợ hãi.

“Nếu ngày mai đến mà thấy thì .”

Lát nữa Thừa tướng sẽ về đến phủ, lúc đó nếu xác nhận nàng là thiên kim Tướng phủ, lẽ sẽ đuổi khỏi phủ ngay lập tức.

“Sao thế, ngày mai sẽ đến từ sớm.”

Tiêu Bắc Thần xổm xuống, đưa tay véo má bầu bĩnh của Sở Vân Hề.

“A!” Hắn còn dùng sức mà Sở Vân Hề phản ứng dữ dội lùi hai bước.

Cái gì thế , một sống sáu kiếp như nàng một tên nhóc mười mấy tuổi véo má!

“Ta đau ?” Tay Tiêu Bắc Thần cứng đờ giữa trung, nhỏ giọng hỏi.

Rõ ràng là chỉ véo nhẹ một cái thôi mà, má của cô bé non nớt đến ?

“Cũng .”

Sắc mặt Sở Vân Hề chút lúng túng, Tiêu Bắc Thần một gương mặt tuấn tú như ngọc, lúc chằm chằm nàng càng giống như gió xuân ấm áp, nụ giữa hai hàng lông mày che giấu .

“Đừng sợ, dù thật sự là thiên kim của phủ Thừa tướng cũng .”

Tiêu Bắc Thần ở đây một ngày, sự sợ hãi và bối rối của cô bé cuối cùng cũng thoát khỏi mắt . Một đứa trẻ nhỏ như , dù nàng thật sự là thiên kim Tướng phủ cũng nên về nơi hẻo lánh như đạo quán nữa.

Mặc dù, điều lẽ thể xảy .

“Vâng, .”

Khóe miệng Sở Vân Hề nhếch lên, nụ chút cay đắng. Xe ngựa của Tướng phủ thành, thời gian của nàng ở đây lẽ còn nhiều nữa.

Thôi , thiên kim Tướng phủ một ngày nàng cũng mãn nguyện , nên quá tham lam.

“Vân Hề.”

Tiêu Bắc Thần đang định dậy rời đột nhiên đầu , nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Không hiểu , bất giác đến gần nha đầu .

“Hửm?” Sở Vân Hề ngẩng đầu, đôi mắt đen láy chớp chớp, nét mặt ngây thơ.

“Đừng sợ, đưa về kinh thành thì sẽ để đạo quán đó nữa.”

Trương Thiên Sư bên cạnh vô hình nãy giờ nhịn khóe miệng giật giật, quả nhiên giả ngây giả ngốc là dễ khiến khác thương nhất. Tên vương gia c.h.ế.t tiệt đang thương xót tiểu ma nữ ?

“Ca ca, cái cho .”

Sở Vân Hề nghĩ một lúc, từ thắt lưng lấy một chiếc túi thơm nhỏ. Trong túi thơm đựng ngôi may mắn gấp từ lá bùa trừ ma do chính tay nàng , thể bảo vệ khỏi tà túy xâm phạm.

“Đây là vật gì?” Tiêu Bắc Thần nhận lấy túi thơm nàng đưa, qua hỏi.

“Chỉ là một vật nhỏ thôi, ca ca nhớ để bên nhé.”

Tiểu vương gia sinh ngày nào mà mệnh trung đới sát. Tuy mệnh khắc c.h.ế.t phụ mẫu nhưng dễ chiêu mời những thứ sạch sẽ.

Ở cùng một ngày, tiểu vương gia đối xử với nàng cũng tệ. Vật nhỏ coi như là quà cảm ơn của nàng với .

“Được, sẽ giữ.”

Tiêu Bắc Thần thấy vẻ mặt chân thành của nàng, nghĩ nhiều liền cất túi thơm .

“Ngày mai đến, sẽ mang cho món giò heo pha lê ngon nhất trong cung.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-doan-sung-la-dai-lao-huyen-hoc/chuong-15-menh-trung-doi-sat.html.]

Tên sai vặt hầu bên cạnh thấy nụ đáng tiền của vương gia nhà , trong lòng khỏi kinh ngạc.

Nếu các hoàng t.ử trong cung thấy nụ của Thần Vương, lẽ cả đêm sẽ dám ngủ.

Vậy mà vị tiểu thư nhà Tướng gia nụ của Thần Vương đáng sợ thế nào, còn đáp , thật là dọa c.h.ế.t mà.

“Đi, hồi cung.”

Sở Vân Hề tiễn đến cổng Tướng phủ, Thần Vương điện hạ lúc mới gọi tên sai vặt lên xe ngựa, chào tạm biệt Sở Vân Hề xe ngựa mới từ từ rời khỏi Tướng phủ.

Sau khi đầy một tuần , xe ngựa của Thừa tướng đến ngoài cổng phủ.

Xe ngựa dừng , một phụ nhân ăn mặc lộng lẫy nhảy từ trong xe , nhanh ch.óng lao trong phủ.

“Hề Nhi của , Hề Nhi ở !”

NHAL

Thừa tướng phu nhân Lục Thiên Thiên chạy thẳng trong, túm lấy một tên sai vặt lớn tiếng hỏi.

Tên sai vặt sợ hãi, nào thấy phu nhân nhà hành xử vội vã như , bình thường phu nhân chuyện đều nhẹ nhàng như gió xuân.

Nhìn mắt, tuy vẫn mặc váy áo lộng lẫy, b.úi tóc trang trọng nhưng hành vi cử chỉ như biến thành khác.

“Nói mau, Hề Nhi của !”

Thấy tên sai vặt ngẩn trả lời, Lục Thiên Thiên nhịn nhíu mày.

Đứa con của bà thất lạc mấy năm , tin tin tức là bà lập tức khởi hành đến Gia Lăng quận, chỉ để sớm ngày gặp nữ nhi bảo bối của .

còn đến Gia Lăng quận, kinh thành truyền tin đến kinh thành.

Bà trở về với thái độ vô cùng nghi ngờ, từ Gia Lăng quận đến kinh thành xa hơn ngàn dặm, bà mới nhận tin mà tối đến nơi ?

Hơn nữa, lúc đó trong thư của Thần Vương rõ ràng còn đến đạo quán đón , ít nhất cũng ngày hôm mới thể xuất phát.

Tên sai vặt Lục Thiên Thiên túm cổ áo, suýt nữa thì nghẹn thở: “Lục quản sự sắp xếp ở Vân Lư viện, tiểu thư mới về viện ạ.”

Lời dứt, tên sai vặt cảm thấy cổ lỏng , kỹ , vị phu nhân bình thường yếu đuối như liễu rủ chỉ còn bóng lưng.

Trời, đây còn là vị phu nhân nhẹ nhàng như sen trong Tướng phủ ? Có khi nào thứ gì nhập .

Tên sai vặt còn kịp cảm thán, lưng truyền đến tiếng bước chân vội vã.

“Phu nhân ?” Sở Khuyết vội vã như Lục Thiên Thiên, chỉ là bước chân lớn hơn bình thường một chút.

“Phu nhân đến Vân Lư viện ạ.” Tên sai vặt nuốt nước bọt, chỉ tay về hướng Vân Lư viện.

“Thưởng.”

Thừa tướng đại nhân dứt khoát một chữ tiêu sái rời .

Tên sai vặt ngơ ngác cầm nén bạc mà tùy tùng của Thừa tướng thưởng cho, nước mắt lưng tròng.

Nén bạc nặng trĩu , lẽ quét sân ba năm cũng dành dụm

Trong Vân Lư viện, Sở Vân Hề trong phòng, hai tay nắm c.h.ặ.t chiếc khăn lụa mà Tiêu Bắc Thần quên mang .

“Đồ nhi, con đừng sợ, cùng lắm thì chúng về quán, sư phụ nuôi con cả đời.”

Trương Thiên Sư câu quả thực chút chột , nhưng lúc Sở Vân Hề căn bản tâm trạng để ý đến ông.

“Mà , con tự tính toán một quẻ ? Với đạo hạnh của con, chuyện là tính một ngay ?”

Trương Thiên Sư thật lòng hiểu nổi sự bối rối của nàng, sợ chuyện là hiểu lầm ở đạo quán tính cho rõ ràng.

“Con từng cảm nhận sự cưng chiều của phụ mẫu, dù là thật giả cũng thử một .”

Sở Vân Hề , chiếc khăn tay trong tay nàng vò đến hình thù gì.

“Người đến .” Giọng nàng run rẩy, tay cũng bất giác vò chiếc khăn tay thành một cục.

Nàng của Tướng phủ đến ngoài Vân Lư viện, nhưng vì lý do gì, họ cứ qua bên ngoài, mãi trong.

 

 

Loading...