Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 301: Trần Bảo Châu mang thai
Cập nhật lúc: 2026-01-11 13:03:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xác nhận cháu gái hề hấn gì, hai vợ chồng già Thái Kim Hoa mới thở phào nhẹ nhõm.
Ông cụ Khương giận dữ mắng: "Lũ gan to tày đình, đúng là coi trời bằng vung."
Mà gan bọn chúng lớn ?
Các thí sinh nếu cán bộ thì cũng là con em gia đình công với cách mạng, tương lai họ sẽ là những hạt nhân nòng cốt của các cơ quan ban ngành.
Tính chất vụ việc còn đơn thuần là án hình sự nữa, mà đẩy lên mức độ chống phá nghiêm trọng.
Hoắc Đông Lâm đưa vợ con về nhà 7, đó vội vàng chạy Hợp tác xã mua đồ ăn dự trữ cho hai ngày mới tức tốc đảo.
Ngày hôm , ba nữ đồng chí mới giải cứu thành công.
Trong đó, cô gái xinh nhất đang ở trong tình trạng tệ, nếu công an đến kịp thời, e là sự trong trắng của cô hủy hoại.
Kẻ phạm tội là đám du côn lêu lổng trong trấn và trong thôn.
Điều tra đến đây, manh mối dường như đứt đoạn.
Hoắc Đông Lâm khi trở về luôn lộ vẻ ưu tư, dang tay ôm lấy vợ : "Từ mai, em cùng tập b.ắ.n s.ú.n.g và học võ quân đội nhé?"
Vì chứng cứ xác thực chứng minh đám đó nhắm Khương Ninh Ninh, nên thể xin cấp cho bảo vệ riêng.
Cảm nhận đôi bàn tay đang ôm run rẩy, Khương Ninh Ninh chớp mắt hỏi: "Có ở hiện trường còn phát hiện thêm chuyện gì ?"
Hoắc Đông Lâm khẽ ừ một tiếng: "Thật tối hôm đó bọn tìm thấy , lúc ập , nữ đồng chí đó đang đè xuống, xung quanh là một đám xem."
Kẻ chủ mưu phía chỉ hủy hoại xác, mà còn chà đạp lên danh dự của đối phương.
Tâm địa thật sự quá độc ác.
Tim Khương Ninh Ninh bỗng nảy lên một nhịp, cô cảm thấy rùng sợ hãi: "Được, em sẽ học chút võ phòng , cũng thấy vững tâm hơn."
Việc huấn luyện đưa lịch trình, những khác trong nhà chuyện cũng đồng thanh ủng hộ.
Hai nhóc tì nhà chị cũng đòi theo đến sân huấn luyện cho bằng .
Cả nhà bốn khỏi cửa thì chạm mặt hai bộ đội đang tới.
Họ giơ tay chào điều lệnh với Hoắc Đông Lâm : "Chào Hoắc đoàn trưởng, tố cáo liên quan đến việc mưu hại sĩ quan, mời theo chúng một chuyến."
"Mưu hại sĩ quan?" Khương Ninh Ninh và các con tròn mắt kinh ngạc.
Bé Mãn Mãn lớn tiếng hỏi: "Chú bộ đội ơi, chú cho cháu hỏi bố cháu mưu hại ai ạ?"
Một lính trả lời: "Sáng nay, xe của Trần đoàn trưởng đang thì đột ngột mất lái đ.â.m gốc cây, khiến Trần đoàn trưởng thương nhẹ. Qua kiểm tra, chiếc xe ai đó tác động máy móc."
Khương Ninh Ninh kìm mà siết c.h.ặ.t ngón tay.
Tối qua lúc tắm cho Mãn Mãn xong, cô vô tình thấy Hoắc Đông Lâm và Hạ Hạ đang thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.
Từ khi cải tiến động cơ ô tô, bé Hạ Hạ am hiểu về cấu tạo xe cộ.
Nếu thật sự là hai bố con họ...
"Là tất cả các đoàn trưởng đều mời , chỉ bố cháu điều tra thôi ạ?" Mãn Mãn chống nạnh, dáng một "ông cụ non" lo lắng cho bố.
Anh bộ đội đáp: "Trong đơn tố cáo chỉ đích danh Hoắc đoàn trưởng."
"Vậy đơn tận mắt chứng kiến ạ?"
"Cái đó thì ghi."
Mãn Mãn bừng tỉnh đại ngộ: "Thế thì rõ ràng là suy đoán chủ quan, cố tình vu khống cán bộ cấp đoàn ."
"Nếu đơn tố cáo đó coi là bằng chứng, thì suy luận của cháu cũng chẳng sai . Các chú mau bắt ông Trần đoàn trưởng , cháu nghi ông đang tự biên tự diễn đấy."
"Chắc chắn là vì ông ghen tị bố cháu cao hơn, trai hơn phong độ hơn ông ."
"Mà hết ." Một khi suy luận, cái đầu nhỏ của Mãn Mãn hoạt động hết công suất: "Ông là đoàn trưởng, tại rời căn cứ lâu như ? Hay là cố tình lẻn về đây để phá hoại?"
"Cháu !"
"Ông Trần hạ bệ bố cháu để cái ghế của bố cháu chứ gì!"
Hai bộ đội lau mồ hôi hột trán.
Những chuyện là thứ để những cấp như họ .
Họ cũng chỉ đang theo lệnh.
Hoắc Đông Lâm kéo con trai gần , với hai : "Từ hai giờ chiều qua, luôn ở nhà ngoài, các đồng chí thể sang hỏi bên khoa bảo vệ."
Mãn Mãn đảo mắt, , chú Trương Đại Lực phụ trách tuần tra khu tập thể là của bố mà.
Vậy là ông chú xa bố dạy cho một bài học thật !
Hai bộ đội nhận câu trả lời thì rời .
Mãn Mãn ngước lên, níu ống quần bố, hiệu bảo cúi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-301-tran-bao-chau-mang-thai.html.]
Hoắc Đông Lâm chiều lòng con, xổm xuống.
"Bố ơi, bố giỏi quá mất!" Nhóc tì thơm một cái thật kêu lên má bố.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Sau đó, bé tung tăng chạy nắm tay Khương Ninh Ninh.
---
Bất ngờ chắc chắn chỉ dừng ở đó.
Huấn luyện viên phụ trách buổi tập là quen cũ.
Chính là Tôn Lệ Hồng, thành viên dự nữ của đội đặc nhiệm.
Lấy danh nghĩa huấn luyện viên, Tôn Lệ Hồng thường xuyên qua tìm Khương Ninh Ninh.
tinh ý đều hiểu, đây thực chất là sắp xếp của Hoắc Đông Lâm, đưa một cao thủ đến để bảo vệ vợ con chu .
Đám tai mắt lén lút bên ngoài cơ hội tay.
Trần Diệc Dương tức giận ném vỡ cả cái bình gốm.
Điểm yếu cuối cùng của Hoắc Đông Lâm cũng che chắn kỹ càng, hạ bệ lúc thật khó như lên trời.
"Đại hội võ thuật quân diễn ngày nào?"
"Ngày mùng 10 tháng Giêng ạ."
Nghĩa là chỉ còn mười ngày nữa.
Trần Diệc Dương gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, đôi mày cau đầy căng thẳng.
Hắn hỏi tiếp: "Gần đây '' liên lạc với ?"
Tên cấp ngập ngừng một lát mới hiểu "" là ai, liền đáp: "Dạ , cuối thư từ là hơn nửa tháng . Người đó chuẩn hòm hòm, chuyện đều thuận lợi."
Không hiểu , mí mắt của Trần Diệc Dương cứ giật liên hồi, lòng bồn chồn yên.
Cách đây lâu, Hoắc Đông Lâm dẫn đoàn tập huấn ở huyện Trường Nhạc, đến giờ phó quan của vẫn về.
Chẳng lẽ thật sự chỉ là bắt giữ và răn đe đám dân đen "hành hung cán bộ" thôi ?
" tiếp tục tra cho ."
"Rõ!"
lúc , phía nhà trường đột ngột cử đến thông báo: Trần Bảo Châu ngất xỉu ngay giữa giờ học.
"Cái gì?"
Trần Diệc Dương cuống cuồng, lập tức bắt xe chạy thẳng đến bệnh viện.
"Bác sĩ, là nhà của Trần Bảo Châu, cô ? Có vấn đề gì nghiêm trọng ?"
Vị bác sĩ nghiêm nghị : "Bệnh nhân , chỉ là do m.a.n.g t.h.a.i thời kỳ đầu mà việc quá sức nên mới ngất xỉu. Vợ chồng trẻ các ... cũng nên tiết chế sinh hoạt một chút."
Trần Diệc Dương sững , chộp lấy cánh tay bác sĩ: "Cô t.h.a.i bao lâu ?"
"Khoảng ba tuần."
Ba tuần, tính thời gian đó đúng lúc cô mới lên đảo.
Sắc mặt Trần Diệc Dương đổi xoạch một cái.
Hắn hiệu cho cấp lo liệu thủ tục và phong tỏa thông tin ngay lập tức.
Tôn Hướng Tiền nhiệm vụ từ một tháng , giờ vợ m.a.n.g t.h.a.i ba tuần, nếu chuyện truyền ngoài thì...
Hắn sải bước về phía phòng bệnh, vặn cửa khóa trái .
Trần Bảo Châu đang nửa giường, tay khẽ vuốt ve bụng , ánh mắt đan xen giữa tình mẫu t.ử và cả sự điên cuồng.
Con của !
Con đây !
Mình vẫn thể sinh nở, bình thường.
Lời định nghẹn nơi cổ họng Trần Diệc Dương.
Thực tế, con ruột của nhà họ Trần.
Hắn chỉ là con nuôi, là một quân cờ trong tay họ.
Hắn và Bảo Châu là thanh mai trúc mã lớn lên bên , nhưng cha Trần vì lợi ích gia tộc nhẫn tâm chia rẽ hai .
Làm mà hận cho ?
Nếu cha Trần đứa con gái rượu mà ông cưng chiều nhất đang mang thai, liệu ông chịu cùng chiến tuyến với , chỗ dựa cho ?