Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 293: Kẻ chủ mưu đứng sau

Cập nhật lúc: 2026-01-11 13:03:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phòng thẩm vấn.

 

Khương Ninh Ninh bước cảm nhận một ánh mắt rực cháy đang dán c.h.ặ.t lên . Ngước lên, cô thấy khuôn mặt đầy vẻ nham hiểm của Trần Phong đang ẩn hiện trong bóng tối.

 

Tim cô đập thình thịch một hồi.

 

xuống chiếc ghế trống duy nhất trong phòng.

 

Lưng thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn đầu gối.

 

Trong phút chốc, một ai trong phòng lên tiếng.

 

Không khí im lặng đến đáng sợ.

 

Các công an nghĩ rằng đây chắc hẳn là một thủ đoạn thẩm vấn của quân khu, tạo áp lực tâm lý để đ.á.n.h gục ý chí của phạm nhân.

 

Còn Khương Ninh Ninh thì nghĩ đến đây chỉ để thôi, nên cứ giữ im lặng và mỉm .

 

Thậm chí cô còn tâm trí để quan sát Trần Phong.

 

So với nửa năm , đàn ông từng oai phong một thời giờ trông nhếch nhác vô cùng. Tóc bết thành từng b.úi, râu ria lởm chởm, cả đen gầy, trông chẳng khác gì nguyên thủy.

 

Giữ trong tay cả đống vàng thỏi mà tiêu , cũng dám tiêu.

 

Ngày tháng trôi qua đúng là nghẹn khuất thật.

 

Rốt cuộc là vì cái gì chứ?

 

Có lẽ vì ánh mắt kẻ ngốc của cô quá rõ ràng nên Trần Phong một nữa mất bình tĩnh.

 

Hắn thể chấp nhận thua tay Hoắc Đông Lâm, nhưng đó tuyệt đối thể là một phụ nữ.

 

Huyện Trường Nhạc cách quân khu hàng trăm cây , trong huyện chỉ mỗi Đầu Mã Nhai là ngôi làng phong kiến lạc hậu. Thế mà cô tìm nơi ẩn náu của một cách chính xác đến .

 

Mặc cho Hoắc Đông Lâm gì, Trần Phong vẫn tin tất cả chỉ là trùng hợp.

 

Giờ phút , càng thêm khẳng định suy đoán của :

 

Khương Ninh Ninh là một đối thủ đáng gờm!

 

Vừa cửa dằn mặt bằng sự im lặng, trong cuộc chiến tâm lý , thua thêm nữa.

 

“Cô đúng là một đối thủ mạnh, thua tay cô, tâm phục khẩu phục.”

 

Biểu cảm của Khương Ninh Ninh hề đổi.

 

Vì cô nghĩ lời chắc chắn với , chắc là với Hoắc Đông Lâm thôi.

 

Cô gật đầu tán đồng.

 

, chồng cô vốn dĩ giỏi mà, Trần Phong thua là chuyện đương nhiên.

 

Thấy vẻ mặt tự tin như thể nắm chắc phần thắng của cô, Trần Phong tức đến mức nghẹn họng, mắt trợn trừng.

 

Hắn hít sâu hai mới miễn cưỡng bình tĩnh , hỏi điều thắc mắc trong lòng: “Phó chủ nhiệm Khương, trốn ở Đầu Mã Nhai?”

 

Các công an đồng loạt sang Khương Ninh Ninh.

 

Cần rằng, Trần Phong khi đối mặt với Hoắc Đông Lâm gọi thẳng tên cúng cơm, qua mấy vòng thẩm vấn, chỉ riêng với Khương Ninh Ninh là dùng kính ngữ.

 

Chẳng lẽ vị Phó chủ nhiệm Khương thực sự là một cao thủ hình sự ẩn ?

 

Khương Ninh Ninh đột nhiên hỏi thì chút ngạc nhiên.

 

Cô định thật một .

 

Tiếc là Trần Phong tin, vết sẹo cắt ngang lông mày trái của giật giật: “Trên đời nhiều sự trùng hợp đến thế?”

 

Hắn bày vẻ mặt: Cô đừng hòng dùng lý do đó để qua mặt .

 

Nếu cô trả lời, cũng sẽ khai báo gì hết, cứ thế mà dây dưa .

 

Khương Ninh Ninh: “...”

 

Im lặng một lát, cô bắt đầu thêu dệt: “Từ khi còn ở quân khu, cụ Tiết để mắt tới . Chúng lấy cớ công tác trị đậu mùa để rầm rộ tiến khu nhà tập thể, thực chất là để bí mật giám sát .”

 

“Đầu tiên giả danh Lưu Dũng để lấy lòng Hoắc Xuân Phương, dụ dỗ cô lên cùng thuyền với các , thuận thế cài cắm gián điệp viện 7, nhưng kế hoạch đó thất bại.”

 

“Sau đó, chúng cố ý lộ tin tức để chúng đang nắm giữ bằng chứng chí mạng của nhà họ Quan. Thế là tương kế tựu kế, liên thủ với Hoắc Xuân Phương một nữa, sai khiến Lưu Dũng đốt viện 8 để bỏ trốn.”

 

“Kế hoạch mà cho là vạn vô nhất thất đó, thực tế đều trong tầm kiểm soát của chúng . Nửa năm qua, chúng sở dĩ động đến là để lơ là cảnh giác, từ đó tóm gọn thế lực lưng .”

 

Trần Phong xong thì kinh hãi vô cùng.

 

Hóa tất cả đều là một cái bẫy.

 

Cụ Tiết đào tạo bao nhiêu thế hệ quân nhân ưu tú, thực lực là cần bàn cãi. Thua tay học trò của cụ, quả thực oan chút nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-293-ke-chu-muu-dung-sau.html.]

Có lẽ vì thông suốt, hoặc lẽ vì cảm thấy tuyệt vọng, Trần Phong đột nhiên điên dại.

 

Khương Ninh Ninh chẳng mảy may thương hại .

 

“Trần Phong, vốn là quân nhân, cấu kết với thế lực nước ngoài kẻ phản quốc, gây hại đến an ninh quốc gia và lợi ích của nhân dân. Anh nhiều chuyện như , kết quả là đầu mối của cứ lữa mãi chịu giúp nước ngoài.”

 

“Thực sớm hiểu rõ, kể từ khi rời khỏi quân khu, trở thành một quân cờ bỏ rơi , đúng ?”

 

Trong túi của Trần Phong hộ chiếu, vàng thỏi, chỉ cần đến Mỹ là thể sống cuộc đời giàu sang.

 

chỉ thể chui lủi trong núi sâu, gom mua s.ú.n.g ống, tiếp tục tay sai cho Mỹ, chờ thời cơ gây bạo loạn.

 

Biết rõ Mỹ đang lợi dụng , treo một củ cà rốt mặt, nhưng Trần Phong thể từ chối, cũng chẳng còn đường lui.

 

Mỗi ngày trôi qua đều là đếm ngược sự sống.

 

Nhạy bén bắt thóp vẻ hận thù mặt Trần Phong, Khương Ninh Ninh thừa thắng xông lên: “Anh mất gia đình, tiền đồ, trong khi kẻ liên lạc đó vẫn đang mát ăn bát vàng, cao cao tại thượng. Trần Phong, cam tâm ?”

 

Tất nhiên là cam tâm ! Trần Phong nghiến răng, nắm c.h.ặ.t nắm tay.

 

một khi khai cái tên đó, thể c.h.ế.t trong tù bất cứ lúc nào.

 

Hiện giờ đó là lá bài hộ mệnh duy nhất của .

 

Khương Ninh Ninh thầm khinh bỉ trong lòng, tội phản quốc thì chỉ nước dựa cột, Trần Phong đúng là mơ mộng hão huyền.

 

Tuy nhiên…

 

Đôi mắt hạnh trong veo của cô nhanh ch.óng xẹt qua một tia tinh quái.

 

“Trần Phong, chỉ cần khai , lập công chuộc tội, sẽ giảm xuống án chung .”

 

Khương Ninh Ninh chỉ là một cán bộ tuyên truyền, căn bản thể can thiệp phán quyết của cơ quan tư pháp, những lời là để lừa Trần Phong.

 

Thế nhưng, Trần Phong tin sái cổ.

 

Bởi vì cả quân khu đều tin tưởng nhân phẩm của Phó chủ nhiệm Khương – sự trung thành và trách nhiệm thấm sâu m.á.u thịt cô, giống như màu đỏ tươi của lá cờ năm , vĩnh viễn phai mờ theo thời gian.

 

tin cô! mà,” Trần Phong Khương Ninh Ninh với ánh mắt đầy tin tưởng: “Cô đây, chỉ cho một thôi.”

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Tay chân đều xiềng xích, căn bản thể hại ai.

 

Khương Ninh Ninh bèn bạo dạn bước tới.

 

Vẻ bình tĩnh và khí phách càng khiến Trần Phong tin tưởng tuyệt đối.

 

Hắn dùng ngón tay nhúng chén nước, lên mặt bàn một cái tên.

 

“!”

 

Cái gì?

 

Hóa đó!

 

Khương Ninh Ninh cảm thấy sống lưng lạnh toát, da gà nổi hết cả lên.

 

Gần như ngay lập tức, cô nhận vô tình rơi cái bẫy mà Trần Phong giăng .

 

Một khi bí mật , kẻ chắc chắn sẽ để cô yên.

 

là một mũi tên trúng hai đích.

 

Chát!

 

Khương Ninh Ninh quyết định thật nhanh, cố ý tỏ phẫn nộ, giơ tay tát mạnh một cái.

 

Cơ thể cô va mặt bàn, đổ chén .

 

Nước chảy lênh láng khắp mặt bàn.

 

“Viết tên đây, cố ý trêu đùa đấy ? Vui lắm ?” Cô quát lớn.

 

Trong lúc thẩm vấn nghiêm cấm đ.á.n.h đập phạm nhân, hai công an vội vàng xông lên kéo cô .

 

liếc mặt bàn một cái.

 

Nước xóa sạch dấu vết, chẳng còn thấy chữ gì nữa.

 

“Phó chủ nhiệm Khương bớt giận, đáng để chấp nhặt với hạng …”

 

“Được, , các rộng lượng, còn hẹp hòi. thẩm vấn nữa!” Khương Ninh Ninh hậm hực rời khỏi phòng thẩm vấn.

 

Rầm! Cô đóng sầm cửa .

 

Chậc, Trần Phong dùng lưỡi đẩy đẩy quai hàm.

 

Hoắc Đông Lâm đúng là cưới một cô vợ giỏi, phản ứng quả thực tuyệt vời.

 

 

Loading...